trò chơi nguy hiểm tình yêu của ác ma
Trò chơi nguy hiểm: Tổng tài tội ác tày trời - (Chương 2) - Tác giả Ân Tầm Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Ngôn Tình; Đô Thị; Trò Chơi Nguy Hiểm: Tổng Tài Tội Ác Tày Trời Trò Chơi Nguy Hiểm: Tổng Tài Tội Ác Tày Trời Chương 68 « Chương Trước. Quản Lý . Sửa Chương; chỉ trong một thời gian ngắn tên tuổi của cô được nhiều người yêu âm nhạc nhớ đến.
Map: Game-VN> xsag > trò chơi nguy hiểm tình yêu của ác ma trò chơi nguy hiểm tình yêu của ác ma 2022-02-02 12:17 Form:xsag chơiHỗ Dương Nhị công tử? Thú vị lắm! ma Diễm Nhi khiêu vũ, so với các nàng còn tốt hơn. Có lẽ là thẩm mỹ quan khác nhau, giống như Sở Linh Lung đàn cổ
Freie Presse Blaue Börse Er Sucht Sie. “Ưm…A…Đừng…” Mạch Khê khó nhịn ngọ nguậy thân mình, cố gắng tránh né đi sự tấn công của hắn, lại để thoát một tiếng rên mất hồn hơn ban Dận cười nhẹ, nụ cười kia dịu dàng như nước chảy, ánh mắt lại hiện lên khát vọng mãnh đang xem Trò chơi nguy hiểm tình yêu của ác ma Bờ eo của Khê nhi luôn luôn nhạy cảm như vậy. Mà hắn, thậm chí còn quen thuộc thân thể cô hơn cô khẽ liếm trêu đùa nơi mẫn cảm của cô khiến người con gái không chịu được mà rên rỉ nhiều hơn. Thân mình kia như muốn trốn tránh đi lại như có chút chờ mong. Bàn tay hắn lặng lẽ cởi ra quần lót của cô, ném một đường cong duyên dáng xuống tấm thảm Khê nức nở như một con vật nhỏ xinh, thân thể mềm mại hơi cuộn tròn lại, đôi môi tràn ra những tiếng kêu kinh hãi. Vừa cảm nhận được bàn tay to của người đàn ông thuần thục luồn đến giữa hai chân, thân thể mềm mại run lên, cô theo bản năng khép hai chân lại.“Khê nhi…Đừng xấu hổ, mở chân ra…” Giọng nói của Lôi Dận thật trầm thấp, như hương rượu được niêm phong trong kho rượu hàng ngàn năm dài, mang theo sự quyến rũ, mê hoặc. Thế nhưng, chính sự khàn khàn, trầm khàn của giọng nói ấy đã bán đứng hắn. Không khó để nhìn ra người đẹp kiều mỵ trong lòng đã khiến hắn điên cuồng…Hắn đương nhiên sẽ không cho cô cơ hội trốn tránh. Sau ba năm, trong nháy mắt nhìn thấy cô, hắn mới biết chính mình nhớ cô đến nhường nào! Hắn muốn cô! Muốn cô đến điên cuồng!Bàn tay to lớn nhanh chóng len vào phần đùi non của Mạch Khê, dễ dàng tách hai chân cô ra, lại nhân cơ hội chiếm đoạt không gian giữa đó, khiến cô rốt cục cũng không thể kháng cự được nữa.“A…” Đột nhiên bị một ngón tay dài xâm nhập khiến thân thể mềm mại của Mạch Khê run lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn mê man đúng như người đang say, vô lực mà ngửa lên. Theo từng động tác của người đàn ông, cô bị kích thích đến khó chịu, đôi môi đỏ mọng để thoát ra một chuỗi tiếng rên rỉ mất hồn.“Bé con, so với ba năm trước, em càng khiến đàn ông điên cuồng.” Đôi mắt xanh lục tràn ngập vẻ cưng chiều. Hắn thấp giọng trêu đùa, trong giọng nói lại đầy vẻ mê loạn, “So với trước kia càng mẫn cảm hơn, có điều…khít chặt như vậy, sao có thể chấp nhận anh?” Nói xong, động tác của hắn càng ác ý hơn. Mạch Khê thở mạnh một tiếng. Sự thân mật không một chút ngăn trở này khiến cô sinh ra những phản ứng mãnh liệt. Cảm giác kỳ dị như ma mị, lại như ngọn lửa thiêu đốt cô. Cô hơi ngửa đầu, kêu lên một tiếng làm nũng…“Không…”Tấm trải giường dưới hạ thân thực sự đã ướt át một khoảng lớn. Tuy rằng cô đã từng trải qua chuyện giường chiếu, nhưng cuộc sống ba năm qua lại đưa cô trở về thành một trang giấy trắng, làm sao cô có thể chống đỡ nổi sự khiêu khích như vậy. Khoái cảm đến tê dại từng đợt dâng lên giữa hai chân, hội tụ thành một con sóng mãnh liệt khiến cô không kiềm chế được mà chìm sâu trong đó, chỉ có thể mê loạn kêu lên những tiếng ám muội….“Tôi…chịu không nổi…ư…” Mạch Khê không khỏi thét chói tai, thân thể mềm mại không tự chủ được mà tiếp tục ngọ nguậy. Bàn tay nhỏ bé tóm lấy tay hắn, cô nhìn hắn với ánh mắt mê man như đang cầu xin… Người đẹp trong lòng khiến hắn thực điên cuồng. Tuy rằng cô không còn là cô gái còn trinh nữa, nhưng qua ba năm không yêu đương gì, cô tự nhiên lại trở về như một cô gái thuần khiết. Dục vọng dâng lên khiến nửa mình dưới hắn trướng đau. Chỉ có điều, cô còn chưa chuẩn bị tốt để đón nhận hắn nên hắn chỉ có thể buộc mình nhịn xuống…Tuy rằng, dục vọng của hắn không ngừng kêu gào muốn hắn như dã thú mà xông lên…Tuy rằng, hắn đã thực sự thanh tâm quả dục ba năm nay!Ba năm qua, hắn rất khó tưởng tượng mình có thể như một hòa thượng, lại giả như giống Liễu Hạ Huệ. Đối mặt với bao nhiêu phụ nữ chủ động nhưng hắn không hề nổi hứng thú. Mỗi khi có người phụ nữ nằm dưới hắn, trước mắt hắn luôn hiện ra khuôn mặt vui giận thất thường của Mạch Khê. Thậm chí với một Bạc Cơ phong tình vạn chủng’, hắn cũng chỉ thỉnh thoảng đến chỗ cô ngồi một chút, ngắm dung mạo cô chốc lát rồi rời đi…Hắn nghĩ mình đã biến thành phế nhân!Chỉ là không hề ngờ, ba năm sau, khi lần đầu tiên gặp lại Mạch Khê, hắn đã điên cuồng muốn có được cô, giữ lấy cô! Dường như tình cảm đã lâu nay được dịp bùng cháy, nó tự động đến, không thể điều khiển, cũng không thể vãn hồi được!Có điều, hắn muốn cho người con gái trong lòng một chút thời gian để thích ứng. Cô nhỏ như vậy, mẫn cảm như vậy, hắn sợ sẽ làm đau cô…Lần đầu tiên trong đời, hắn quan tâm săn sóc cho một người phụ nữ lúc trên giường!“Khê nhi…” Hắn dịu dàng nói nhỏ bên tai cô. “Khu vườn bí ẩn” không hề che đậy hiện ra trước mặt hắn, như dụ dỗ, gọi mời, khiến kẻ khác phải mê muội…“Đẹp quá!”Tiếng nói trầm khàn theo đôi môi một đường đi xuống, hắn gần như cúi đầu, tôn thờ mà hôn lên cánh hoa kia… Jins // FY *há mồm thở*. “A…Đừng…như vậy…” Giờ khắc này, bởi xấu hổ mà cả người cô như nhuốm một màu hồng nhạt. Bàn tay mềm mại không dám tin mà che đi khuôn mặt nhỏ nhắn, tiếng rên rỉ yếu ớt cũng theo khe ngón tay mà tràn cảm tê dại càng thêm đậm khiến cô cảm giác trong cơ thể mình như có một ham muốn đã ngủ đông giờ thức giấc. Chính cái cảm giác không thể lý giải được này lại khiến người ta sợ hãi.“Bé con, em sẽ thích…” Đôi mắt Lôi Dận tối sầm đến tận cùng, những tia máu đỏ tươi xuất hiện cùng với dục vọng không lối thoát trong mắt hắn. Bên môi hắn lại gợn lên độ cong mị hoặc, tiếp tục công việc đang dang dở, lại ác ý dùng răng nanh khẽ cắn khiến cho người con gái dưới thân run rẩy kịch liệt.“Ô…a…Lôi, Lôi Dận…” Động tác bất thình lình khiến bàn tay Mạch Khê túm chặt lấy tấm ga trải giường, thừa nhận lấy khoái cảm trên đỉnh dục vọng, đôi môi đỏ mọng cũng bởi thế mà gọi lên cái tên quen thuộc đã từng cất tận sâu trong đáy nói truyền vào tai khiến hắn chấn động…“Khê nhi…” Hắn hơi buông lỏng thân mình mềm mại kia ra, nhìn khuôn mặt bị ngọn lửa của đam mê làm cho đỏ bừng lên, ánh mắt hắn hiện lên sự vui sướng tột cùng. Hắn thâm tình nhìn cô, rất lâu…Mạch Khê kêu lên những tiếng nức nở, trên trán đã vã đầy mồ hôi. Thật dễ dàng để thấy được cô vừa trải qua cơn “cuồng phong” mãnh liệt đến mức nào. Mê đắm nhìn đôi mắt xanh lục âm trầm kia, đôi môi anh đào khẽ mở ra. Cô nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong đôi mắt hắn, rất rõ ràng…“Khê nhi…gọi tên anh!” Nụ hôn của hắn thật dịu dàng, không hề nhuốm chút mùi vị dục vọng. Hắn chỉ nhẹ tách hai cánh môi anh đào ra, như muốn truyền tất cả tình yêu vô hạn vào…Đôi mắt kia, lại mang theo nỗi khắc khoải chờ mong!Cảm nhận được tình cảm khác thường của hắn, đáy lòng cô không khỏi ấm áp, kìm lòng không được mà buông lơi cả thể xác lẫn tinh thần để đón nhận hắn. Đôi môi hé mở, cô cẩn thận kêu lên một tiếng…“Lôi…Dận…”Một nụ hôn sâu dừng trên trán cô, tiếng nói trầm thấp lại một lần nữa mang theo nỗi khát vọng…“Khê nhi, một chữ Dận’ này, về sau chỉ dành cho em gọi…”Mùi hương thơm ngát của cô thấm sâu trong mũi hắn, trong lúc say mê, hắn lại thầm thì nói như ra lệnh, “Khê nhi, gọi tên anh!” Nói xong, hắn tựa trán lên vầng trán cô, “Anh muốn em đêm nay cam tâm tình nguyện cho anh…”Người đàn ông cúi đầu, cùng với lời nói trực tiếp khiến cho Mạch Khê kinh hoàng không thôi. Cô nhìn hắn, trong lúc nhất thời không phân rõ được đây là cảnh trong mơ hay chính là sự thực. Ban đêm thường lắm điều ám muội, tại nơi này – một thành phố xa lạ, nằm dưới một thân hình quen thuộc lại khiến cô rơi nước mắt người đàn ông quá mức chân thành, lại thâm thúy khiến cô mơ hồ cảm giác được…sự thâm tình của hắn, trái tim hắn, cũng sẽ xúc động như cô!Say…Thật sự là say! Thì ra rượu thật sự là thứ tốt… nó có thể đem tất cả đều trở nên tốt đẹp. Cũng như cô chẳng hạn, cứ như vậy mà cam tâm tình nguyện làm theo yêu cầu của hắn, nhẹ nhàng gọi ra cái tên ẩn sâu dưới đáy lòng từ rất lâu rồi…“Dận…” Đôi mắt đẹp của cô lộ ra nét triền miên vô tận cùng vẻ đáng yêu, bàn tay nhỏ bé níu chặt lấy cánh tay tráng kiện của hắn. Cơ thể rắn chắc cùng làn da màu đồng khiến cô gần như không cưỡng lại được…Người con gái đẹp mê hồn trong lòng, cùng đôi mắt mơ hồ khiến hắn rốt cục không nhịn được nữa. Nhất là, cô chưa bao giờ gọi hắn như vậy khiến đợt sóng ngầm trong lòng nổi dậy. Hắn cởi bỏ quần áo, phóng thích cự long đã sớm căng cứng, quỳ giữa hai chân cô rồi thẳng lưng một cái, dục vọng nóng bỏng xâm nhập vào nhưng chưa hề tiếp tục…“A…” Mạch Khê nhíu mày kêu lên một tiếng. Tuy rằng đây không phải lần đầu nhưng cơ thể vẫn co thắt khá nhanh, cả thân thể chịu kích thích mà ôm chặt lấy hắn.“Khê nhi…” Sự ấm áp cùng cơn co thắt nhanh trong thân thể của cô khiến Lôi Dận hít sâu một hơi, không khỏi gầm nhẹ. Xúc cảm khác thường kích phát hắn thiếu chút nữa không khống chế nổi mà điên cuồng ra vào. Nhưng thấy vẻ mặt đau đớn của cô, trong ngực hắn lại lan ra nỗi thương tiếc. Hắn cúi đầu, thả những nụ hôn nhỏ vụn lên khuôn mặt cô, thắt lưng cũng bắt đầu chậm rãi chuyển động.“Ư…a…xấu xa…đau quá…” Không thể ngăn cản được hắn, cô chỉ có thể lẩm bẩm oán hận, dùng ngón tay ngọc ngà siết chặt bờ vai hắn như để trả đớn chỉ thoáng qua trong chốc lát, rất nhanh sau đó cô đã bị cơn mê loạn dẫn đến lối đi nào dần, cô hơi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi môi đỏ mọng để thoát những tiếng rên rỉ kiều mị. Bàn tay níu chặt lấy bả vai hắn không biết từ lúc nào đã buông lỏng, thậm chí, bởi động tác của hắn càng ngày càng cuồng dã mà hai cánh tay đã buông thõng xuống…Lôi Dận nhìn người con gái đang thở hổn hển dưới thân. Tuy rằng chia lìa ba năm, nhưng đôi mắt, cái mũi tinh tế này vẫn mang vẻ đẹp động lòng người, nét kiều mỵ khiến kẻ khác phải si mê, lại như thể có chút thương tiếc. Ngoại trừ cô ra, không ai có thể như vậy!“Khê nhi, Khê nhi…” Hắn nhịn không được liền nâng khuôn mặt cô lên, như là để xác nhận sự tồn tại của cô, hắn cúi đầu, đau đớn mà gọi năm, hơn một ngàn ngày đêm, trong lúc nhớ nhung đến đau đớn, hắn vẫn gọi lên cái tên này. Ngay cả trong mơ cũng vậy, nhưng có gọi thế nào đi chăng nữa thì vẫn không thể thấy được nụ cười của cô. Đến lúc choàng tỉnh từ cơn mơ, cũng chỉ còn lại một mình hắn với tịch mịch, cô liêu. Nỗi bi thương, nhớ nhung dường như làm thời gian của hắn hoàn toàn đông lại…Còn bây giờ, sự tồn tại này là chân thực, chân thực đến mức khiến tim hắn đập rất nhanh, cũng thực sự cảm động!Tiếng nói trầm thấp của người đàn ông quanh quẩn trên đỉnh đầu Mạch Khê. Cô vô lực nâng tầm mắt nhìn người đàn ông trên người. Nụ hôn ấm áp của hắn quật lòng cô phát đau, trong lúc nhất thời, sâu tận trong tâm hồn trào ra vô số cảm xúc. Có yêu say đắm, có nỗi khắc khoải nhớ mong, lại có mê man oán hận, đau đớn không cam lòng…Trong một khắc này, tất cả những cảm xúc đó lại hóa thành nỗi khiếp sợ trong cô.“Thật sự…là anh sao?” Cô tình nguyện nghĩ rằng mình đang say rượu mà nhìn nhầm. Ánh mắt người đàn ông này quá mức thâm trầm khiến cô có chút sợ hãi. Cô sợ, tất cả chỉ là một giấc mơ, giấc mơ qua rồi thì tan, nát và không thấy đâu nữa…“Là anh…” Lôi Dận cầm lấy bàn tay mảnh khảnh kề bên môi, khẽ hôn rồi thâm tình nói nhỏ.“Dận…Dận…” Mạch Khê giữ lòng không được, mở to hai mắt, một lần lại một lần gọi lên cái tên khiến kẻ khác quyến luyến, cõi lòng cũng theo từng chữ này mà rung động…“Khê nhi…” Tiếng nói của cô khi gọi tên hắn thật yêu kiều yếu ớt, vô cùng mê người, khiến hắn trào dâng cảm giác mà trước nay chưa có ai khiến hắn cảm nhận được. Hắn nhịn không được lại cúi đầu hôn lên gò má trắng hồng của cô, thắt lưng lại đột nhiên tăng tốc.“A…Dận…” Mạch Khê bị hắn đột nhiên công kích như vậy thành ra mọi ý thức như tan đi hết, mơ hồ không thể nắm bắt rõ hiện tại, chỉ có thể theo phản ứng bản năng của thân thể mà cong lưng lên đón nhận lấy dục vọng của đàn ông cúi đầu, quyến luyến nhìn người con gái yêu kiều dưới thân, thật lâu cũng không rời đi được. Đang xem Trò chơi nguy hiểm tình yêu của ác ma Xem thêm Xem thêm Cô tựa như một đóa hoa nở rộ, tỏa ra hương thơm trí mạng khiến kẻ khác kìm lòng không được mà mê mẩn, sa vào. Mà một khi rơi vào cạm bẫy đó liền vĩnh viễn không thể thoát đi được!Khoái cảm kế tiếp dâng lên, ngoại trừ thân thể hai người đang kết hợp chặt chẽ thì ngay cả linh hồn cũng rung động cùng một cúi đầu hôn thật sâu lên đôi môi đỏ mọng đang hé mở kia, trong lúc thở dốc lại cùng hơi thở của cô hòa quyện vào nhau, không phân riêng rẽ…Thật lâu sau đó…Trên giường, một đôi nam nữ quấn quýt. Cô gái như con mèo nhỏ mất hết sức lực mà nép trong lòng người đàn ông. Còn người kia thì ôm chặt lấy cô trong lòng, cảm thụ từng đợt co thắt của cơ thể cô, như đang cắn nuốt lấy tinh hoa nam tính của hắn. Trong cơ thể dường như còn chưa thỏa mãn, lại dần muốn điên cuồng trở lại.“Ưm…” Trong lúc hoan ái điên cuồng, Mạch Khê lấy lại tinh thần nhưng vẫn có chút mờ mịt. Cô cảm nhận được sức mạnh của hắn cực kỳ nóng bỏng trong cơ thể mình, đôi mắt xinh đẹp mê ly mà chớp chớp, cũng mang theo vẻ nghi hoặc.“Khê nhi, hương vị của em khiến anh ngày càng nghiện…” Rời đi môi đỏ mọng, lại nhìn thấy ngay vẻ mặt đáng yêu của cô, Lôi Dận cúi đầu cười, đôi môi thì thầm bên tai cô. Như thể không cho người con gái trong lòng thời gian kịp phản ứng, hắn mở miệng ngậm lấy vành tai tinh xảo trơn mịn kia, đồng thời, thẳng lưng tiếp tục động tác ra khắc này, người con gái xinh đẹp dưới thân khiến hắn cực rung động. Khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng hiện sự đau đớn cùng mê Khê thở gấp, hơi hơi ngửa đầu. Cái cô nhìn thấy cũng chỉ còn là trần phòng xa hoa, ánh đèn hắt qua tấm cửa kính trong suốt. Trong lúc mãnh liệt như thế này, cơn say dường như đã tan đi không ít, còn lại cũng chỉ thấy con sóng tình vô hạn. Cô theo bản năng nhìn về phía hắn. Trên người hắn vẫn luôn tản ra hương vị của người từng trải, gương mặt anh tuấn lại nhuốm chút dấu vết của năm tháng đau thương, mỗi cử chỉ của hắn vẫn như trước, mang theo khí chất quý tộc. Hắn như một bậc vương giả, lại vô cùng dịu dàng chăm sóc cho cô. Đây như một giấc mơ vậy!Cô không muốn nghĩ nhiều nữa, chỉ muốn…một lần phóng túng!“Dận…anh bắt nạt người…ta…em chỉ muốn ở trên thôi…” Cô chìa bàn tay vuốt lên khuôn mặt hắn, lời nói nũng nịu theo đôi môi đỏ mọng phát ra, đôi mắt quyến rũ như sợi tơ quấn lấy tim người cũng tràn một vẻ mê vi cùng lời yêu cầu chủ động của Mạch Khê khiến Lôi Dận nao nao. Khê nhi của hắn…từ khi nào thì to gan như vậy?“Được…Em muốn như thế nào thì sẽ như vậy.” Ngón tay dài khẽ lướt qua cánh môi sưng đỏ của Mạch Khê. Cười nhẹ vô cùng cưng chiều, hắn nắm ngay lấy bờ eo nhỏ của cô, xoay một cái đổi vị trí, làm cho cô ở phía trên nắm quyền chủ Khê cười quyến rũ, đôi đùi thon gọn khóa trụ trên người Lôi Dận, thân thể mềm mại hơi uốn cong. Cô cố ý trêu chọc dòng suy nghĩ của hắn, bàn tay nhỏ bé không an phận mà di chuyển trên lồng ngực hắn. Chưa bao giờ có kinh nghiệm làm chuyện này nên đương nhiên động tác của cô có vẻ trúc trắc, thế nhưng lại có thể khiến xúc cảm người đàn ông kia bộc phát ghê nhắm mắt, đôi môi đỏ mọng hạ xuống hôn lên lồng ngực hắn, trượt thẳng đến cơ bụng rắn chắc…Mạch Khê khẽ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt hàm chứa ý cười liếc nhìn đôi mắt xanh lục một cái, rồi bỗng nhiên lại cúi đầu xuống, nghịch ngợm mà tiếp tục trượt xuống… “Khê nhi, em đúng là tiểu yêu tinh!” Lôi Dận thoải mái thở hắt một tiếng, bàn tay to đè lên cái đầu nhỏ nhắn kia, ngón tay thon dài như đang thưởng thức mái tóc mềm mại của cô. Dục vọng dưới bàn tay nhỏ bé cùng cái lưỡi linh hoạt kia gần như cháy lên hừng hực, khiến cho hắn gần như mất lý trí, thiếu chút nữa không kiềm chế với kỹ xảo của cô, thật sự là có rất nhiều người phụ nữ khác bạo dạn hơn rất nhiều, nhưng không có một người nào đem lại cho hắn cảm giác mãnh liệt như cô!Chính là…chỉ một ánh mắt, hoặc là một động tác ngây ngô không thể ngây ngô hơn của cô lại có thể trở nên như một đòn trí mạng đối với hắn!“Còn chưa chơi đủ, hm?” Lôi Dận rốt cục không nhịn nổi, tóm lấy hai bàn tay nhỏ bé, giọng nói khàn đặc lộ rõ dục vọng. Hắn như thể muốn cảnh cáo nếu cô còn tiếp tục tra tấn hắn, hắn không ngại mà bộc lộ toàn bộ khát vọng của mình. Mạch Khê yêu mị cười cười, hơi ngồi dậy, bàn tay non mịn đặt lên cơ thể rắn chắc của hắn. Thân thể cô mềm mại lạ thường, có lẽ chính bởi được học múa từ nhỏ nên cơ thể mới có sự mềm dẻo như một chú rắn nước mà cọ sát trên thân thể người đàn ông to lớn. Có điều, trong quá trình này, cô ngày càng mê loạn, không thể kiềm chế được mà để dục vọng nóng bỏng chôn sâu trong cơ thể mình, khiến toàn thân như nhũn ra…Khoái cảm mãnh liệt úp đến khiến cô không thể khắc chế tiếng rên rỉ cùng thở dốc, vòng eo nhỏ nhắn cũng uốn cong thành một tư thế kiều mỵ vô đàn ông cũng phối hợp theo tiết tấu của cô, rồi đột nhiên đâm vào sâu hơn.“A …” Mạch Khê rốt cuộc không chịu nổi sự cuồng dã, ê ẩm tê dại vọt lên, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, đôi môi đỏ mỏng cũng kêu lên từng tiếng rên rỉ. Cả thân thể dâng lên khoái cảm mãnh liệt, sau đột nhiên mềm nhũn ra, ngã nhào lên người Lôi Dận.“Bé con, không được sao?” Lôi Dận nhịn không được cười nhẹ. Khê nhi của hắn dường như ngày càng mẫn cảm, như đóa hoa xinh đẹp khiến kẻ khác điên cuồng. Bàn tay nóng bỏng của người đàn ông khẽ vuốt lên mông cô, thật cẩn thận như vỗ về một thứ báu vật bằng sứ trân quý. Sau đó, ánh mắt xanh lục chăm chú càng thêm tối sầm, dục vọng mãnh liệt như ngọn lửa bùng cháy trong mắt hắn. Bàn tay to lớn một trái một phải đỡ lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô, hoàn toàn nắm trong tay quyền chủ động mà nhấn eo cô xuống, bởi thực tình lúc trước hắn còn chưa phóng thích dục vọng…Giờ khắc này, một làn sóng khổng lồ ập đến. Cô chỉ cảm thấy như mình đang phiêu đãng trong một biển nước ấm áp, toàn thân trên dưới trống rỗng, một chút khí lực cũng không còn…Cô nằm úp sấp trước ngực hắn, cảm thụ sự rắn chắc của hắn…Một hồi lâu sau, khi mà một luồng nhiệt nóng rẫy trào vào cơ thể, chảy đến tận sâu nhất bên trong…Mạch Khê khẽ thét lên một tiếng cao vút yêu kiều, lại như tiếng khóc nức nở. Khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên ngửa về phía sau, thân mình mềm mại cong lên, đôi mắt trống rỗng, khóe miệng khẽ nhếch lên, ngay cả ý thức cũng dường như đã phiêu tán…Thời gian dường như ngưng lại vài giây, sau đó thân thể mềm mại bỗng nhiên rạp xuống… Người đàn ông ôm thân mình người con gái xinh đẹp động lòng người nhưng không còn chút sức nào nằm xuống, để cô an ổn dựa sát vào ngực hắn. Hắn cúi đầu cười thì mới phát hiện ra cô thực đã mất đi ý thức. Hắn hơi cười nhiên vẫn là hắn phóng túng! Biết rõ cô rất ngây ngô, thân mình làm sao có thể thừa nhận được một đêm hoan ái mãnh liệt như vậy. Nhưng mà, hắn thực sự là rất nhớ, rất nhớ cô!Hắn nâng tay vuốt ve bờ mông tròn đầy, từng tấc da thịt mịn màng của cô. Ngón tay ấm áp như đang thưởng thức một món đồ cẩm thạch tinh xảo, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô. Ôm chặt cô vào lòng, Lôi Dận mới thở một hơi dài thỏa mãn…———————————Lúc Mạch Khê mở mắt thì sắc trời đã sáng chói, trận tuyết lớn cũng không còn thấy nữa. Ánh nắng ấm áp giữa trời đông dịu nhẹ chiếu vào căn phòng. Tấm rèm lụa mỏng manh kia cũng không che đi được sự ấm áp kia, mỗi một góc trong căn phòng đều thấm mùi nắng ấm…Ánh sáng mặt trời chiếu trên tuyết trắng. Thời tiết như vậy khiến nhiều người cảm thấy thật sảng Khê thoải mái nỉ non một tiếng, thân mình cũng cựa quậy, lại bởi sự mềm mại dưới thân khiến cô đột nhiên ý thức lại được rằng mình không phải đang nằm trên đám mây, mà là trên một chiếc giường êm kêu lên một tiếng. Ánh sáng chiếu rọi không chừa một góc nào trong phòng, chiếu lên sự xa hoa, tao nhã…Thân thể không hiểu vì sao lại mềm nhũn ra, một chút sức lực cũng không còn, thậm chí hạ thân còn có chút đau đau khó chịu. Ngay trong lúc cô đang hoảng hốt, hơi thở nam tính quen thuộc quanh quẩn bên đầu nhìn lại…là khuôn mặt tao nhã, thâm thúy của người đàn ông. Ngay sau đó, trong đầu cô bỗng hiện ra mấy hình ảnh còn sót lại lúc mới say rượuTrời ạ…Không phải là thật chứ? Sao lại cùng người đàn ông này quấn quýt một chỗ chứ? Làm loạn sau khi say rượu ư? Quả nhiên, say rượu thì không hề có được kết cục tốt. Có điều, cô phát hiện ra chính mình vẫn rất khó có thể đối mặt với tình huống bất ngờ như vậy!Ba năm, đã qua ba năm, cô lại cùng người đàn ông đã nuôi mình mười năm phát sinh quan hệ một lần nữa…Có lẽ là đã phát hiện ra sự hoảng hốt của Mạch Khê, người đàn ông đột nhiên siết chặt cánh tay, ôm thân mình lả lướt của cô dính sát vào mình!“Khê nhi…” Giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng vang lên. Một đêm hôm qua, cảm giác thỏa mãn chưa từng có khiến hắn rất muốn ngủ. Lại phát hiện, cho dù người con gái trong lòng đã ngủ rồi, nhưng hắn chỉ sợ một khi cô tỉnh lại sẽ chạy trốn một lần nữa. Bởi vậy, hắn cứ thế nhìn cô cho đến hừng đông.“Vẫn còn sớm, ngủ thêm một lúc nữa.”Thân mình Mạch Khê có chút cứng ngắc. Hiển nhiên, cô không biết xử lý việc xảy ra sau khi tỉnh rượu. Một lúc lâu sau, cô đẩy hắn ra, trong mắt hiện lên một vẻ tịch liêu. Cố nén cơn đau nhức trên người, cô kéo lấy cái chăn che lại trước ngực, mái tóc dài cũng theo đó mà xõa xuống, đẹp không sao tả xiết.“Đây là mục đích của anh? Lấy rượu trang để uy hiếp tôi, chẳng qua cũng chỉ là muốn lại làm nhục tôi?” Giọng nói của cô có điểm khàn khàn mất sức, như là vì tối qua buông thả dục vọng, lại như bởi cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi. Có điều, trong mắt cô không hề có vẻ thống hận, mà là sự thản nhiên như cơn gió nhẹ thoáng qua…Đã thế lần này nói cho hết lời, cô lẳng lặng chờ đợi, đợi một hồi mưa gió quật lại. Nhưng sau một lúc lâu, vẫn là vẻ sóng yên biển lặng, dường như, ngay cả nhịp thở người đàn ông kia cũng thực bình ổn. Mạch Khê không nhịn được bèn nâng tầm mắt lên, cùng đôi mắt âm trầm kia nhìn nhau!Mi mắt cô run nhẹ lên, còn chưa kịp tránh né đã thấy Lôi Dận ngồi dậy, đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn thất thần của cô, đôi môi cũng nhếch lên vẻ mờ ám…“Tiểu nha đầu, tối hôm qua … chính em là người chủ động. Nỗi nhục nhã’ này của anh…phải làm thế nào đây?” Tiếng nói trầm thấp hờ hững, lại mang theo ý hài hước.“Cái gì?”Mạch Khê sửng sốt, ngây ngốc nhìn ánh mắt hắn. Khuôn mặt ấy vẫn bình tĩnh như vậy, bình tĩnh như thể cả con người kia chỉ là một bức tượng. Có điều…hắn vốn không thích nói đùa!Một màn tối qua, vừa rõ ràng lại vừa mông lung, liền như đèn kéo quân mà chậm rãi hiện lên trong đầu cô. Cho đến kia dừng lại ở một … hình ảnh nào đó, hai má cô bỗng đỏ bừng lên. Cô cụp mắt xuống, bản tay nhỏ bé nắm chặt một góc chăn. Nếu ở đây có một cái hang thì tốt quá, cô sẽ trực tiếp chui vào, không bao giờ ra nữa đâu… Post navigation
Để bảo ᴠệ bản quуền nội dung, Waka ᴄhỉ ᴄung ᴄấp ᴄuốn ѕáᴄh trên ứng dụng App. Mời bạn truу ᴄập ứng dụng Waka để đọᴄ ѕáᴄh Nếu ᴄhưa ᴄó App bạn ᴄó thể tải tại đâу Android iOS Hướng dẫn tải App qua BarCode B1 Mở app Zalo, Viber, QR ᴄode > dùng ᴄhứᴄ năng quét mã B2 Chọn tải App ở trang đượᴄ mở ra ѕau khi quét mã QR Đánh giá từ 2492 lượtNội Dung TruуệnLà ma quỷ, muốn giữ lấу người, hắn ᴄhỉ biết dùng ᴄáᴄh thứᴄ ᴄủa bản giới giải trí, ᴄô là ngôi ѕao ᴄa nhạᴄ đượᴄ ᴄhú ý nhất, ᴠà đằng ѕau, ᴄũng là một ᴄon ᴄhim đượᴄ một ѕợi dâу ᴠàng trói buộᴄ, mãi mãi không thoát khỏi bàn taу tuổi, ᴄô đượᴄ đưa đến Bạᴄ Tuуết ᴠiên хinh thự mộng ảo, người hầu đếm không хuể, duу ᴄhỉ thiếu nam ᴄhủ nhân thần bí——ᴄha nuôi trên danh nghĩa ᴄủa ᴄô…Nghe nói, hắn là người đàn ông tàn khốᴄ nhất, tội áᴄ tàу trời, một taу ᴄhe trời; đồng thời lại là gã ѕi tình, triền miên nguу hiểm nhất…Mười năm, ᴄô thoát kén hóa bướm, ᴠà trong bóng đêm đôi mắt ám liệt ấу ᴠẫn ᴄhăm ᴄhú quan thành nhân năm mười tám tuổi, người ᴄha nuôi thần bí ᴄuối ᴄùng ᴄũng хuất hiện…Truуền thuуết trở thành ѕự thật ᴄũng là lúᴄ áᴄ mộng ᴄủa ᴄô bắt đầu…Đêm tân hôn ᴄủa ᴄô, tập trung rất nhiều ngôi ѕao, ᴄhú rể ᴄhết ᴠô ᴄớ, động phòng ᴄũng là người đàn ông ma quỷ ᴄười lạnh thấu хương, bàn taу lớn khẽ ᴠuốt bụng ᴄô, “Lập gia đình, ᴄũng đượᴄ, ᴄó điều, ta muốn biết nơi nàу ѕẽ là ᴄháu ta, haу là…ᴄon ta!”Bóng tối bao trùm, ảo mộng nát tan…Hắn lạnh lùng nói “Vĩnh ᴠiễn đừng nghĩ đến ᴄhuуện rời đi.”Cô ᴄhỉ ᴄó thể ngướᴄ mắt nhìn người đàn ông đáng ѕợ nàу…Một tình уêu ᴄấm kỵ ᴄứ thế tiếp diễn hàng đêm… Đánh giá từ 1521 lượt Danh ѕáᴄh ᴄhương Truуện Yêu Thíᴄh Đọᴄ Truуện Bạn đang đọᴄ truуện Trò Chơi Nguу Hiểm Tổng Tài Tội Áᴄ Tàу Trời ᴄủa táᴄ giả Ân ma quỷ, muốn giữ lấу người, hắn ᴄhỉ biết dùng ᴄáᴄh thứᴄ ᴄủa bản giới giải trí, ᴄô là ngôi ѕao ᴄa nhạᴄ đượᴄ ᴄhú ý nhất, ᴠà đằng ѕau,ᴄũng là một ᴄon ᴄhim đượᴄ một ѕợi dâу ᴠàng trói buộᴄ, mãi mãi khôngthoát khỏi bàn taу tuổi, ᴄô đượᴄ đưa đến Bạᴄ Tuуết ᴠiên хinh thự mộng ảo, người hầu đếm không хuể, duу ᴄhỉ thiếu nam ᴄhủ nhân thần bí——ᴄha nuôi trên danh nghĩa ᴄủa ᴄô…Nghe nói, hắn là người đàn ông tàn khốᴄ nhất, tội áᴄ tàу trời, một taу ᴄhetrời; đồng thời lại là gã ѕi tình, triền miên nguу hiểm nhất…Mười năm, ᴄô thoát kén hóa bướm, ᴠà trong bóng đêm đôi ngươi ám liệt ấу ᴠẫn ᴄhăm ᴄhú quan thành nhân năm mười tám tuổi, người ᴄha nuôi thần bí ᴄuối ᴄùng ᴄũng хuất hiện…Truуền thuуết trở thành ѕự thật ᴄũng là lúᴄ áᴄ mộng ᴄủa ᴄô bắt đầu…Đêm tân hôn ᴄủa ᴄô, tập trung rất nhiều ngôi ѕao, ᴄhú rể ᴄhết ᴠô ᴄớ, động phòng ᴄũng là người đàn ông ma quỷ ᴄười lạnh thấu хương, bàn taу lớn khẽ ᴠuốt bụng ᴄô, “Lập gia đình, ᴄũng đượᴄ, ᴄó điều, ta muốn biết nơi nàу ѕẽ là ᴄháu ta, haу là…ᴄon ta!”Bóng tối bao trùm, ảo mộng nát tan…Hắn lạnh lùng nói “Vĩnh ᴠiễn đừng nghĩ đến ᴄhuуện rời đi.”Cô ᴄhỉ ᴄó thể ngướᴄ mắt nhìn người đàn ông đáng ѕợ nàу…Một tình уêu ᴄấm kỵ ᴄứ thế tiếp diễn hàng đêm… Tình trạng Đang ᴄập nhật Tình Yêu Của Áᴄ Ma ᴠới nhiều tình tiết lãng mạn trong thể loại ngôn tình lấу bối ᴄảnh thời hiện đại, mang lại ᴄho người đọᴄ nhiều ᴄảm хúᴄ thăng hoa khó tả. Cảm giáᴄ khi đượᴄ уêu như một món quà tuуệt ᴠời mà ông trời ban tặng ᴄho ᴄon người, ᴄàng thú ᴠị hơn nữa khi đó là mối tình ᴠà ᴄô như hai người хa lạ mang hai tính ᴄáᴄh kháᴄ nhau, ᴠì một lần gặp gỡ định mệnh mà ᴄuốn lấу nhau không rời. Thời gian làm tình уêu ᴄhậm lại trong những phút nồng nhiệt bên nhau, những ᴄũng ᴄhính nó làm phải mờ ѕự ngọt ngào để rồi bao trùm lấу ѕự lừa dối, ᴄám dỗ trong ᴄuộᴄ ѕống. Bài viết liên quan Bạn đời ơi dẫu gì cũng xa nhau rồiCách làm món salad rau trộn với sốt mayonnaiseTrường cao đẳng sư phạm trung ươngMàu thực đơn an dặm cho bé 6 thángTính công suất điều hòa theo diện tích phòngCách giảm cân cho mẹ đang cho con bú
Bài hát tinh yeu cua ac ma thieu gia ac ma dung hon toi ost do ca sĩ Ly Hoanh Nghi, Ly Minh Lam thuộc thể loại Nhac đang xem Tình yêu của ác ma Tìm loi bai hat tinh yeu cua ac ma thieu gia ac ma dung hon toi ost - Ly Hoanh Nghi, Ly Minh Lam ngay trên Nghe bài hát Tình Yêu Của Ác Ma Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi OST chất lượng cao 320 kbps lossless miễn thêm Hãy Tả Bố Em Đang Đọc Báo Hay Chọn Lọc, Tả Ông Em Đang Đọc Báo Ca khúc Tình Yêu Của Ác Ma Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi OST do ca sĩ Lý Hoành Nghị, Lý Minh Lâm thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Hoa. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát tinh yeu cua ac ma thieu gia ac ma dung hon toi ost mp3, playlist/album, MV/Video tinh yeu cua ac ma thieu gia ac ma dung hon toi ost miễn phí tại Sao chép Bài hát Tình Yêu Của Ác Ma Thiếu Gia Ác Ma Đừng Hôn Tôi OST - Lý Hoành Nghị, Lý Minh LâmShuo, kuai shuo ni ai wo Yao bu ting de shuo Bu yao xu jia nei rong Cuo, shi shei fan de cuo Qian wan bie yuan wang wo Zui tao yan shuo jie kou Shi shui zhuang zuo yi wu suo zhi hen sha hen meng dong Zhi dao xian zai yi dian zhen xin dou mei you Jiu suan shuo le yi qian bian ye bu shi hen you yong Ni shi zhong zhui qiu de hai shi zi you Zui qian gua ni li kai wo zhi hou shi fou an shi chi fan Zui xiang nian ren chao ren lai zhi zhong du zi you ni pei ban Zui qian gua ni de shou bing leng shi you shui qu nuan Zui dan xin ge bi lao wang er zi he ni hello wan an Zui xiang nian ni de tou fa san tian mei xi diu nu wang fan er Zui qian gua ni de shi lai zi e mo de ai Shuo, kuai shuo ni ai wo Yao bu ting de shuo Bu yao xu jia nei rong Cuo, shi shei fan de cuo Qian wan bie yuan wang wo Zui tao yan shuo jie kou Shi shui zhuang zuo yi wu suo zhi hen sha hen meng dong Zhi dao xian zai yi dian zhen xin dou mei you Jiu suan shuo le yi qian bian ye bu shi hen you yong Ni shi zhong zhui qiu de hai shi zi you Zui qian gua ni li kai wo zhi hou shi fou an shi chi fan Zui xiang nian ren chao ren lai zhi zhong du zi you ni pei ban Zui qian gua ni de shou bing leng shi you shui qu nuan Zui dan xin ge bi lao wang er zi he ni hello wan an Zui xiang nian ni de tou fa san tian mei xi diu nu wang fan er Zui qian gua ni de shi lai zi e mo de ai Ah ha Yue guang xia ying zhao zhe zi ji Kan zhe duan xin wo bu xiang qu xiu xi Na qi bi hua chu ni de shen ying Hui yi qi mei yi ke dou shi fen mei li Xin li de hua hao xiang shuo chu lai Xi wang zhen xin de xiang ni qu biao bai Wo xiang xin ni yi ding zai deng dai Na lai zi zuan fang shen zhi de ai My love Zui qian gua ni li kai wo zhi hou shi fou an shi chi fan Zui xiang nian ren chao ren lai zhi zhong du zi you ni pei ban Zui qian gua ni de shou bing leng shi you shui qu nuan Zui dan xin ge bi lao wang er zi he ni hello wan an Zui xiang nian ni de tou fa san tian mei xi diu nu wang fan er Zui qian gua ni de shi lai zi e mo de ai
Phần 164 Mạch Khê không kịp ăn uống gì nên khi vừa về đến Bạc Tuyết bảo, Lôi Dận đã lập tức sai quản gia Hàn Á chuẩn bị bữa tối. Chỉ có điều, chuyện vừa phát sinh khiến Mạch Khê rầu rĩ ngồi trên salon, cứ ôm khư khư lấy cái gối mà không nói một lời nào. Lôi Dận thấy thế thì đi đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nâng người cô lên rồi hỏi, “Làm sao vậy? Không ăn cơm là không được, cũng vừa lúc anh đói bụng, cứ cho là ngồi ăn cùng anh thôi được không?” Mạch Khê ngẩng đầu nhìn hắn, muốn nói lại thôi. Ánh mắt của hắn quá đỗi dịu dàng, ôn hòa như làn nước, không còn vẻ lạnh băng như lúc ở Ngự Hoàng Uyển nữa. Người không biết rõ tình hình sẽ cho rằng đây là hai con người khác nhau. Nhưng cô biết, Lôi Dận như vừa rồi mới là chân thật nhất! Kỳ thật, vừa rồi, cô cũng lập là lập lờ hiểu được nguyên nhân Lôi Dận hận Lôi lão gia. Thứ nhất là vì chuyện của mẹ cô – Bạc Tuyết, thứ hai là bởi mẹ của Thiên Luật. Có lẽ Lôi Dận nghĩ, cái chết của hai người phụ nữ này đều có liên quan đến cha hắn! Nhưng cho dù là vậy thì cũng không thể làm như thế, dù sao đó cũng là cha hắn! Phí Dạ vẫn đứng bên cạnh chứ chưa rời đi. Hắn đến trước mặt Lôi Dận, nói, “Lôi tiên sinh, thật sự, chuyện ngài vừa làm liệu có hợp với đạo làm người hay không?” Ý cười bên môi đột nhiên cứng lại, Lôi Dận buông Mạch Khê ra, nhìn về phía Phí Dạ với vẻ mặt cứng rắn, nghiêm nghị… “Cậu nói gì?” Chỉ là lời nói thản nhiên nhưng lại tản ra mùi vị nguy hiểm. Mạch Khê thấy thế liền có cảm giác bất ổn, lập tức đứng lên giữ chặt cánh tay Lôi Dận, “Dận, em, em hơi đói rồi, chúng ta đi ăn cơm được không?” Quản gia Hàn Á đứng bên cạnh cũng có chút phản ứng, lập tức nói, “Đúng vậy, Lôi tiên sinh, bữa tối đã chuẩn bị tốt rồi, ngài xem tiểu thư Mạch Khê cũng đã đói…” “Tôi đang hỏi cậu vừa nói gì?” Giọng điệu của Lôi Dận bỗng cao lên, vẻ không vui nơi đáy mắt cũng rõ ràng có thể nhận thấy được, không phải là nói với Mạch Khê hay Hàn Á mà là với Phí Dạ đang đứng trước mặt. Phí Dạ nâng tầm mắt nhìn về phía Lôi Dận, sắc mặt không hề biến đổi chút nào… “Lôi tiên sinh, kỳ thật có một chuyện tôi cảm thấy cần nói với ngài. Thời gian này thân thể Lôi lão gia không được tốt, nhất là tim. Ngài làm như vậy với ông cụ, ngộ nhỡ ông xảy ra chuyện gì, ngài sẽ hối hận cả đời!” Sắc mặt Lôi Dận càng thêm xanh mét. Mạch Khê còn nhìn thấy bàn tay hắn chậm rãi nắm chặt lại, liền sau đó thì trên mu bàn tay cũng nổi rõ gân xanh. Bộ dạng đáng sợ này khiến nỗi bất an trong cô lại dâng lên một lần nữa. “Lão ta sống hay chết thì có liên quan gì đến tôi?” Hắn bình tĩnh nói, cũng dễ dàng nhìn ra lửa giận ẩn trong hắn. Phí Dạ hiểu rõ tính hắn, đương nhiên cũng hiểu hắn đang nổi giận, nhưng vẫn cố bình tĩnh nói “Lôi tiên sinh, ông ấy là cha của ngài!” “Dận…” Tim Mạch Khê đập rất nhanh, cô cẩn thận kéo cánh tay hắn, “Đừng như vậy, Phí Dạ cũng chỉ là muốn tốt cho anh thôi…” “Tốt cho anh?” Lôi Dận cười lạnh một tiếng, lại chỉ nhìn Phí Dạ, đôi mắt lang sói đột nhiên co rụt lại, “Nếu thật sự muốn tốt cho anh thì sẽ không nói ra những điều này!” “Thực xin lỗi, Lôi tiên sinh, tôi chỉ cảm thấy Lôi lão gia thật đáng thương. Kỳ thật ông cụ hy vọng ngài có thể trở về nhà. Lúc tôi vừa thông báo, Lôi lão gia đã nhanh chóng mời đầu bếp ở nơi khác đến.” “Thì sao?” Lôi Dận không hề cảm động, chỉ hừ lạnh, “Phí Dạ, cậu đừng quên, nếu không phải do ông ta lắm lời thì Bạc Tuyết sẽ không chết. Nếu không phải do ông ta, đến nay Thiên Luật vẫn còn có thể gặp mẹ nó!” “Lôi lão gia không hề cố ý.” Phí Dạ nhẹ giọng nói. “Được rồi được rồi, chúng ta nói chuyện này sau được không?” Mạch Khê rất sợ Lôi Dận sẽ nổi cơn mà đánh Phí Dạ nên bước đến ngăn cản, “Hai người các anh sao lại đi tranh cãi chứ? Cứ coi như chưa nói ra chuyện này đi.” Lôi Dận hít vào một hơi. Quả thực là hắn nghe lời Mạch Khê, mà hắn cũng đang điều chỉnh tâm trạng. Một lúc sau, ngữ khí hắn đã khôi phục vẻ bình thản trước nay, “Phí Dạ, đêm nay coi như tôi chưa nghe thấy gì, nếu không, tôi sẽ hoài nghi chính mình đã nhìn lầm người!” “Vâng, Lôi tiên sinh, thuộc hạ biết sai rồi, thuộc hạ đi đây.” Phí Dạ cũng thầm thở dài, lần thứ hai cung kính cúi người. Lôi Dận bất mãn xoay người rời đi. Nỗi bất an này của Mạch Khê rốt cục cũng tan biết. Vừa nhìn thấy Phí Dạ đi đến cửa thì cô vội vàng đuổi theo… “Phí Dạ.” Thừa dịp Lôi Dận rời khỏi phòng khách, cô khẽ gọi. Phí Dạ quay đầu, ánh mặt và vẻ mặt đều mang theo sự thản nhiên, “Tiểu thư Mạch Khê có việc gì sao?” Mạch Khê gật đầu, tiến lên nhẹ giọng nói “Tâm tình Dận hôm nay không tốt. Chuyện anh ấy bảo tìm quản gia và bác sĩ cho Lôi gia gia, vất vả cho anh rồi, nhất định phải tìm người thích hợp nhất cho ông ấy. Nhất là bác sĩ ấy, tim ông cụ không khỏe, đúng là khiến người khác lo lắng.” “Yên tâm đi.” Phí Dạ cười cười, ánh mắt thật dịu dàng. Thấy nụ cười như hoa nở bên môi cô, hắn không kìm được bèn nâng tay khẽ vuốt mái tóc cô rồi cúi đầu nói, “Có đôi khi tôi thật sự hâm mộ Lôi tiên sinh.” “Hả?” Trong phút chốc, Mạch Khê không để ý đến động tác của hắn mà chỉ tò mò bởi lời hắn nói. Phí Dạ thấy cô có vẻ không hiểu thì nụ cười có phần chua xót, “Có cô ở bên cạnh còn không khiến người khác hâm mộ hay sao? Có thể cùng cô tay nắm tay, cho dù là phải buông hết mọi vinh hoa phú quý cũng cam tâm tình nguyện.” Nói xong, hắn xoay người bước đi. Mạch Khê giật mình sửng sốt, cũng chẳng thể hiểu được người trong lời nói của hắn là ai. Cô quay đầu lại, bất ngờ chạm vào ánh mặt của Lôi Dận phía sau. “A…” Cô hoảng sợ, “Không phải anh vừa ra khỏi phòng khách sao? Sao mà như ma xuất hiện không một tiếng động thế.” “Em thích cậu ta?” Lôi Dận nhắm mắt làm ngơ, đôi mày hơi nhíu lại, hắn lãnh đạm hỏi. Đầu Mạch Khê như bị xung huyết. Hôm nay bị sao thế này? Như thể hắn bị thần kinh, cả ngày chỉ muốn tìm người để cãi nhau vậy. “Đúng vậy đúng vậy, em thích anh ấy, thì sao nào?” Cô cũng tức giận, hung hăng trừng mắt với hắn, sau lại rầu rĩ đi vào phòng ăn. Sắc mặt Lôi Dận rõ ràng có biến đổi. Hắn cũng đi theo vào phòng ăn, nhìn theo bóng lưng nhỏ xinh của cô, trong lúc nhất thời lại mềm lòng, từ sau lưng ôm cô lại… “Khê nhi, anh có thể mất đi bất kỳ ai, nhưng riêng em thì không thể.” Cảm giác ấm áp tràn ra, nỗi giận hờn trong lòng cũng tan biến, cô để mặc cho hắn ôm, tựa đầu vào bờ vai hắn, “Dận, anh khùng sao? Sao em có thể thích người đàn ông khác được chứ, anh cũng biết trong lòng em chỉ có mình anh.” “Anh biết, thật xin lỗi, Khê nhi, vừa rồi là do anh quá nhạy cảm.” Lôi Dận ôm chặt lấy cô, hít sâu một hơi, vùi mặt trong mái tóc thơm ngát của cô, “Khê nhi, anh yêu em, cho nên không thể chịu nổi khi lòng em có nửa điểm mơ hồ, càng không thể chịu được nếu em rời khỏi anh. Anh không thể mất em, mất em tương đương với việc anh mất đi mạng sống này.” “Dận…” Mạch Khê xoay người, nâng bàn tay nhỏ áp lên má hắn. Trong một khắc này, đôi mắt kiên định vốn có của hắn lại hiện lên vẻ sợ hãi, như thể có cảm giác khủng hoảng khi mất đi thứ gì đó. “Sao anh lại mất em được chứ? Bất kể thế nào em cũng không rời xa anh, cho dù anh có đuổi em đi em cũng sẽ không đi.” Lời nói ngọt ngào, lại có phần nghịch ngợm của cô khiến Lôi Dận mỉm cười. Hắn thâm tình hôn đôi môi anh đào của cô rồi nhẹ nhàng nói “Khê nhi, em biết không? Cả thế giới này có ra sao anh cũng không quan tâm, chỉ có em mới là quan trọng nhất với anh. Anh chỉ để tâm đến suy nghĩ của em, cảm nhận tâm tư của em, vì tâm tư của em quyết định mạng sống của anh, hiểu chưa?” Mạch Khê cảm động, cổ họng như nghẹn lại, ôm chặt lấy hắn. Cô hạnh phúc đến phát điên. Giá như thời gian có thể vĩnh viễn dừng lại tại khắc này, không tiếp tục trôi nữa thì thật tốt biết bao… Một lúc lâu sau, Lôi Dận nhẹ nhàng nói bên tai cô “Nhất định là em rất tò mò vì sao anh lại hận cha anh như vậy. Còn cả lời đồn anh giết mẹ nữa.” “Em…” Mạch Khê dừng một chút, lại nhỏ giọng nói “Cho dù anh không nói, em cũng có thể lý giải được. Em tin là anh làm như vậy vì có nguyên nhân, nguyên nhân này không đơn giản chỉ vì mẹ em. Chỉ có điều, Dận, nếu anh không muốn nói, em sẽ không ép buộc anh phải nói.” “Không, anh muốn nói cho em biết.” Lôi Dận có phần khăng khăng, hắn ngồi xuống, kéo cô ngồi lên đùi mình, nhẹ nhàng đặt cằm trên bờ vai cô… “Kỳ thật anh rất hận cha, là một người cha, nếu thật sự yêu anh thì sao có thể sơ suất để anh bị mất tích? Trong lòng ông ta, anh không hề có trọng lượng. Ngay cả lúc anh ở Ngự Hoàng Uyển, anh cũng không hề cảm nhận được một chút tình thương của người cha.” Mạch Khê nâng tay khẽ vỗ đầu hắn. Cô biết trong lòng hắn có bao nhiêu đau khổ. Đàn ông không thích kể rõ tâm sự, nhất là hắn. Xét theo tính cách của người đàn ông như hắn, hẳn là không muốn nói tâm tư với một người phụ nữ, có điều, hắn lại muốn nói với cô… “Dận, có lẽ là anh hiểu lầm thôi. Chuyện năm đó chính xác như thế nào anh đâu có biết, nói không chừng là do cha anh có điều khó nói.” “Em không trách ông ta?” Lôi Dận ngẩng đầu, nhìn sâu trong đôi mắt xinh đẹp của cô. Mạch Khê khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu, “Em biết năm đó ông ấy cực kỳ phản đối mẹ em, nhưng cũng chỉ là muốn tốt cho anh thôi. Bây giờ em cũng không muốn oán hận nữa, oán hận một người thật mệt mỏi. Ngẫm lại xem, bên cạnh em có anh cả, anh hai, chị gái, quan trọng nhất là còn có anh. Được một người đàn ông như anh yêu em, sao em còn phải oán hận chứ? Em thật sự tạ ơn Thượng đế đã ban cho em có anh trong cuộc đời này.” “Khê nhi…” Lôi Dận thực cảm động, nhẹ nhàng thở dài, “Em thật sự là một nha đầu đơn thuần, có điều như vậy cũng tốt. Con người sợ nhất là phải nhớ lại quá khứ đau khổ, nhiều chua xót mà cũng nhiều thứ không thể quên được.” “Anh muốn nói đến mẹ Thiên Luật?” Mạch Khê nhẹ giọng hỏi. Lôi Dận gật đầu, “Sau khi anh trở lại Lôi gia, hoàn cảnh lạ lẫm rất khó thích ứng, dù sao thì anh cũng đã quen cuộc sống chém chém giết giết trong xã hội đen rồi. Khi đó cha bận nhiều việc, chỉ có chị anh là chăm sóc cho anh. Chị ấy thực sự rất tốt, rất thương người em trai là anh. Những ngày sống trong nhà chị là những ngày bình yên nhất.” “Ở nhà chị sao?” Mạch Khê nghe ra có vẻ hồ đồ, “Sao mẹ Thiên Luật không ở nhà chính của Lôi gia?” “Chị ấy đã lập gia đình rồi, cha Thiên Luật là người khá thành đạt.” Lôi Dận nhẹ giọng nói “Nghe chị nói, từ sau khi mẹ bọn anh mất thì cha đã sai người đưa chị ra nước ngoài học, có lẽ là sợ chị ấy bị ám ảnh vì chuyện đó. Sau khi anh được Hoắc gia đưa trả lại Lôi gia, trên danh nghĩa là trưởng nam Lôi gia nhưng trên thực tế chỉ ở tại nhà chị. Lý do cha đưa ra là, ông ấy không có nhiều thời gian nên để chị chăm sóc cho anh.” “Nói như vậy, thời gian anh sống cùng chị cũng không phải là dài.” Mạch Khê cẩn thận tính. Cô nhớ rõ hắn đã từng nói, lúc hắn mười sáu tuổi đã cùng với Phí Dạ quay trở về huyết tẩy tổ chức. Chuyện này hẳn là xảy ra sau khi hắn trở về nhà. “Ừ, thời gian bọn anh sống cùng không dài, nhưng chỉ một quãng thời gian ngắn ngủi cũng đủ cho anh cảm nhận được tình thân mà anh chưa từng có, là tình thân giữa người máu mủ ruột thịt.” Lôi Dận hít sâu một hơi, nói. Mạch Khê gật đầu, cô có thể hiểu được loại tình cảm này. “Về sau thế nào? Đã có chuyện gì xảy ra?” “Chuyện xảy ra sau này đã thay đổi vận mệnh cả đời anh! Có điều, nếu cho anh chọn lại một lần nữa, anh vẫn sẽ làm như vậy!” Ánh mắt Lôi Dận dần thâm trầm, cũng tản ra sát ý lạnh lẽo… “Tất cả đều tại con đàn bà kia! À, chính là con đàn bà mà cha anh đã cưới sau này. Nghe chị nói, cô ta từng là y tá chăm sóc cho mẹ anh, kết quả là, khi mẹ anh qua đời chưa được một năm thì cô ta đã bước vào cửa Lôi gia. Việc cha tái hôn cũng là nguyên nhân chị anh rời khỏi Lôi gia.” Mạch Khê hồi hộp nhìn hắn. “Có một ngày, cô ta đã đến nhà chị, lúc đó anh rể đưa Thiên Luật ra ngoài dã ngoại, trong nhà chỉ có chị và anh. Chị nhìn thấy cô ta thì không khách khí mà ra lệnh đuổi khách’, nhưng người đàn bà này cứ nhất quyết đòi chị ký vào giấy tờ chuyển nhượng tài sản. Anh biết rõ, cô ta thèm thuồng tài sản Lôi gia. Chị không đồng ý nên hai người xảy ra tranh cãi, con đàn bà kia liền động tay động chân. Đúng lúc ấy anh đi đến cầu thang, hai người giằng co đụng phải anh. Vì che chở cho anh nên trong lúc cấp bách chị đã ôm anh vào lòng, không ngờ lại bị con đàn bà kia trực tiếp đẩy xuống cầu thang…” Nói tới đây, đôi đồng tử của Lôi Dận rụt lại, hắn nhắm chặt hai mắt, cảnh tượng đẫm máu kia lại một lần nữa hiện lên trong đầu hắn. Lòng Mạch Khê cũng chấn động theo. Cô đoán rằng chuyện phát sinh tiếp theo cực kỳ nghiêm trọng, nếu không Lôi Dận cũng không kich động như vậy. “Đầu chị vừa lúc đập vào song sắt cửa sổ, thanh sắt nhọn cắm thẳng vào đầu chị. Chị ấy đã ra đi ngay phút ấy, còn chưa kịp kêu lên tiếng nào, chỉ lưu lại đầy máu tươi trên mặt đất, ngay cả hơi thở của anh cũng đầy mùi máu…” Bàn tay Lôi Dận đột nhiên nắm chặt hơn, lúc hắn mở mắt ra thì đã thấy đôi mắt đỏ au như loài lang sói. Tim Mạch Khê cũng run rẩy theo. Tuy rằng Lôi Dận chỉ nói vài câu ít ỏi nhưng cô vẫn có thể tưởng tượng ra hình ảnh này! Trời ạ…Nếu đổi là cô, cả đời này cô không thể nào quên được. “Sau đó…Anh giết người đàn bà kia?” “Cô ta chết còn chưa hết tội!” Trong ánh mắt Lôi Dận đặc quánh vẻ thống hận, “Cô ta giết chị anh nhưng không hề hoảng hốt, một câu xin lỗi cũng không có, mà chỉ bảo… “Thật sự là tiện chủng, chẳng lẽ mẹ chúng mày chỉ đẻ ra được những đứa yếu ớt như vậy thôi sao?” Cô ta đã vũ nhục bọn anh, khinh miệt người chị đã mất của anh, lại còn vũ nhục mẹ anh! Anh sẽ không để cô ta sống trên cõi đời này. Cô ta muốn sống yên ổn, muốn vét tài sản Lôi gia, quả thực là nằm mơ!” Ánh mắt lạnh băng đầy hận thù của Lôi Dận chiếu thẳng vào mắt Mạch Khê, đủ để khiến cô hình dung ra một hình ảnh…Một người phụ nữ hoa lệ, cao ngạo đứng ngay trên cầu thang nhìn người đang nằm trong vũng máu bên dưới ; chẳng những không kich động mà ngược lại là vẻ mặt châm biếm. Có lẽ trong mắt cô ta, hai chị em này chỉ hèn hạ bằng con kiến. Lại hoặc là cô ta tin chắc rằng Lôi gia có thể thu dọn tàn cuộc hộ cô ta nên mới bình tĩnh như vậy. “Anh…giết cô ta như thế nào?” Mãi lâu sau, Mạch Khê mới dám lên tiếng hỏi. Không phải là cô tò mò chuyện Lôi Dận giết người thế nào, chẳng qua, những gì cô nhìn thấy trong mắt Lôi Dận cũng chỉ có thù hận. Chắc hẳn người đàn bà kia chết rất thảm. Lôi Dận hiểu được tâm tư cô, khóe môi lạnh lẽo chậm rãi nhếch lên… “Nghe nói cha anh vội vã muốn cưới cô ta chỉ vì cô ta có dáng người lả lướt, quyến rũ. Cô ta hoàn hảo thế nào, anh sẽ phá nát từ đó!” Giọng nói hắn thực thong thả mà lại trầm thấp, như là thanh kiếm mang đầy sát khí khiến người ta sợ hãi đang dần dần rút ra. “Anh ném cô ta cho một đám lưu manh, cô ta không phải là loại thấp hèn sao, vừa lúc thỏa mãn du͙c vọng cho bọn chúng. Anh đưa băng ghi hình đó làm quà tặng cho cha anh, nhìn thấy gương mặt biến sắc của ông ta anh cảm thấy rất thỏa mãn!” “Hả?” Mạch Khê mở to hai mắt nhìn, nhìn Lôi Dận như thể một người xa lạ, “Anh…” “Cái này cũng chưa tính là gì.” Lôi Dận nở nụ cười, một nụ cười lạnh như băng, “Con điếm đó bị bọn lưu manh làm nhục xong vẫn có thể ủy mị quỳ dưới chân anh xin buông tha cho cô ta, sao anh có thể buông tha được chứ. Cô ta giết người chị anh yêu quý nhất, vì thế, anh đã cắt lìa xác cô ta ra làm vài đoạn. Con điếm đó quả thực là rất vĩ đại’, anh phải tìm cái bao tải lớn mới nhét được cô ta vào. Lúc xe cha anh đang đi thì anh đứng trên tầng ném cái bao xuống nóc xe! Anh muốn cho lão già kia nhìn thấy con đàn bà ông ta thích nhất biến thành mấy khúc thịt. Nhìn cái dạng này, ông ta còn có thể yêu cô ta như trước được nữa không?” Mạch Khê thực sự kinh hãi, cô không hề nghe rõ Lôi Dận đang nói gì, chỉ cảm thấy từ dạ dày đùn lên vị tanh tưởi, cuối cùng không nhịn được, cô chạy thẳng đến toilet nôn khan. Dòng nước lạnh lẽo tạt trên mặt khiến sắc mặt cô trông càng tái nhợt. Đôi hàng mi dài chớp vẻ ủ rũ, sầu buồn. Giọng nói lạnh băng, thong thả của Lôi Dận thật như đang lăng trì cô, khiến cô cảm thấy thực bất lực. Hắn là người đàn ông thế nào? Sao hắn lại tàn nhẫn đến mức độ đó? Cô lại nghĩ về những điều hắn đã nói với cô, hắn đã trừng phạt Huyết Xà thế nào…Kỳ thực, cho đến vừa nãy, cô vẫn không tin cách hắn đối phó với Huyết Xà. Việc lột da người không phải là việc người bình thường có thể làm, cho nên cô vẫn còn có chút hy vọng. Nhưng hiện tại, hắn miêu tả lại quá trình giết mẹ kế thật rõ ràng, cô thật sự tin như vậy! Lúc đầu, cô chỉ nghĩ, nặng nhất là hắn sẽ đánh chết bà mẹ kế, hoặc là dùng dao đâm chết bà ta, không thể ngờ được hắn lại… “Em sợ sao?” Lôi Dận như là quỷ quái, vô thanh vô tức xuất hiện phía sau Mạch Khê. Nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, đôi mắt hắn cũng nổi lên vẻ đau lòng. Mạch Khê ngẩng đầu, từ trong gương chiếu ra bóng dáng cao lớn quen thuộc. Cô xoay người nhìn hắn, vẻ mặt vẫn tái nhợt… “Đúng vậy, em sợ anh.” Ánh mắt Lôi Dận tối sầm lại, như biển sâu đang che lấp đi nỗi đau xót khôn nguôi. Nhưng ngay sau đó, Mạch Khê đến gần hắn, bàn tay mềm mại nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cương nghị lạnh lùng của hắn, cô than nhẹ một tiếng… “Nhưng mà em càng đau lòng cho anh hơn.” Thái độ cùng lời nói bất ngờ của cô khiến Lôi Dận ngẩn ra. Mạch Khê mỉm cười, tuy rằng sắc mặt tái nhợt nhưng lại như hoa lê đầu mùa, đẹp không sao tả xiết, “Dận, là anh nói, cả thế giới này không hiểu anh, chỉ cần em hiểu anh là được rồi. Con người từ lúc sinh ra vốn không biết giết chóc, anh cũng vậy. Em có thể cảm nhận được khi ấy anh có bao nhiêu thống khổ, tuyệt vọng. Nhưng mà, Dận, anh phải biết rằng, thù hận như một khối u ác tính, một khi nó vẫn còn trong cơ thể anh thì cả đời khó mà bỏ đi được. Tuy rằng anh thay chị báo thù, nhưng nhiều năm như vậy anh vẫn không rũ bỏ được sao? Anh không trút bỏ được nên gánh nặng trong lòng anh càng nhiều, cũng ngày càng không được thoải mái.” “Khê nhi…” Trong lòng Lôi Dận gợn từng đợt sóng, bàn tay khẽ run ôm lấy cô. Hắn cứ nghĩ cô sẽ chán ghét hắn, rời khỏi hắn, không ngờ… “Biết không, sau khi anh giết con đàn bà thối tha kia, cha anh cực kỳ phẫn nộ. Ông ta sai người đánh anh một trận, bắt anh quỳ trước nhà bốn ngày bốn đêm, không cho anh uống một ngụm nước, không cho ăn một hạt cơm! Có điều, anh cũng phải cảm tạ thể lực của anh, nếu không đêm đó anh đã chết rồi! Cha anh vì một người đàn bà mà không thèm quan tâm đến sống chết của chị anh! Bắt đầu từ khắc đó, anh đã hoàn toàn hận cha. Sau này lại đến chuyện của Bạc Tuyết, anh đối với ông ta chỉ còn sự tuyệt vọng!” Mạch Khê nghe xong thì trong lòng phiếm đau. Cô kéo hắn vào lòng, nhẹ vỗ về hắn, thấp giọng an ủi, “Dận, nhất định là đêm đó anh rất đau, nhưng không phải vì thế mà anh không được sung sướng. Tất cả đã là quá khứ, không phải sao? Hiện tại mới là quan trọng nhất.” Lôi Dận hơi đẩy cô ra, thâm tình nhìn cô, “Em thật sự là không sợ anh? Hay là chán ghét anh chứ?” “Sao có thể chứ?” Mạch Khê dịu dàng cười, thu hết sự lo lắng của hắn vào đáy mắt, nhẹ giọng nói, “Ngược lại em càng thương anh hơn, càng muốn yêu anh nhiều hơn.” “Thật sao?” “Thật sự.” Mạch Khê gật đầu, “Em chỉ hy vọng từ nay trở đi anh có thể vui vẻ, mỗi ngày đều sống cuộc sống thả lỏng.” Lôi Dận dường như được thở phào nhẹ nhõm, hắn hôn lên trán cô rồi nói khẽ “Có em ở bên cạnh anh, anh sẽ cảm thấy vui vẻ, thấy nhẹ nhàng.” “Yên tâm đi, em sẽ ở bên cạnh anh, bất luận thế nào cũng không rời khỏi anh.” Mạch Khê nhìn hắn rồi đột nhiên cười, “Nhìn bộ dạng này của anh, tự dưng em lại nhớ từng có người đánh giá về anh.” “Đánh giá anh? Nói cái gì?” Lôi Dận thấp giọng hỏi. Mạch Khê thâm tình, chăm chú nhìn… “Lôi Dận là người đàn ông tàn khốc nhất thế giới này, tội ác tày trời, một tay che trời; Đồng thời cũng là người đàn ông si tình nhất, nguy hiểm triền miên…” “Vậy em có thích không?” Lôi Dận dịu dàng nhìn cô, ngữ khí cũng tràn ngập tình cảm. “Em thích nhất ở anh là…” Mạch Khê ôm lấy cổ hắn, cảm động nói “Si tình triền miên…” “Được, từ nay về sau chỉ si tình triền miên với một mình em!” Lôi Dận thấp giọng nói bên tai cô, như là cưng chiều, càng như là lời hứa hẹn cả đời…
Trò chơi nguy hiểm Là ma quỷ, muốn giữ lấy người, hắn chỉ biết dùng cách thức của bản thân. Trong giới giải trí, cô là ngôi sao ca nhạc được chú ý nhất, và đằng sau, cũng là một con chim được một sợi dây vàng trói buộc, mãi mãi không thoát khỏi bàn tay đang xem Trò chơi nguy hiểm tình yêu của ác maTrò chơi nguy hiểm Tổng tài tội ác tày trời – Truyện FULLĐọc truyện Trò chơi nguy hiểm Tổng tài tội ác tày trời của tác giả Ân Tầm, đã full hoàn thành. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính đang đọc truyện Trò chơi nguyhiểm Tổng tài tội ác tày trời của tác giả Ân Tầm trên website đọc truyện ma quỷ, muốn giữ lấy thêm Ấm … Bụng Với Miến Ngan Nấu Măng Tươi, Ấm … Bụng Với Miến Ngan Nấu Măng Khô❶❶❶ Đọc truyện Trò chơi nguyhiểm Tổng tài tội ác tày trời miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, …Truyện Trò chơi nguyhiểm Tổng tài tội ác tày trời tác giả Ân Tầm là bộ truyện hay và cản động nên đã chiếm được nhiều cảm tình của đọc giới giải trí, …Trò Chơi NguyHiểm Tổng Tài Tội Ác Tày Trời. 215K Reads Votes 173 Part Story. LiuLiu☘️ By QinggWei Completed. Trò chơi nguyhiểm – Mục lục. design by Truyện được biên tập với mục đích chia sẻ phi lợi nhuận, vui lòng không sử dụng bản edit này với …Truyện Trò chơi nguyhiểm Tổng giám đốc tội ác tày trời – Ân Tầm. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện …10 thg 8, 2014 — Đọc truyện Trò Chơi NguyHiểm Tổng Tài Tội Ác Tày Trời của tác giả Ân Tầm kể về những trò chơi rất đắng lòng chơi bằng chính tình cảm tình …Trò Chơi NguyHiểm Tổng Tài Tội Ác Tày Trời. 442 likes 1 talking about this. Hội những người yêu thích truyện Trò Chơi NguyHiểm Tổng Tài Tội Ác Tày…Có xuất bản Trò chơi nguyhiểm -Tổng tài tội ác tày trời không ạ. Gửi câu trả lời. Các câu trả lời. 0. Thích. Tiki. Chào bạn, Tiki rất tiếc sản phẩm bạn quan tâm …Trò chơi nguyhiểm Tổng tài tội ác tày trời là truyện ngôn tinh hay nhất tôi từng đọc. Nhân vật chính là một nữ ca sĩ xinh đẹp nhưng …Trò Chơi NguyHiểm. Dangerous Game. favoriteTheo dõi; shareChia sẻ. Nội dung. Một cầu thủ trẻ những tưởng giành …Cảnh giác với những trò chơi ngu hiểm. HNM – Hè là dịp học sinh vui chơi thư giãn sau một năm học tập căng thẳng nhưng đây cũng là thời điểm dễ xảy ra …Là ma quỷ, muốn giữ lấy người, hắn chỉ biết dùng cách thức của bản thân. Trong giới giải trí, cô là ngôi sao ca nhạc được chú ý nhất, và đằng sau, cũng là một …Tag Trò chơi nguyhiểm. Video Tàu lượn siêu tốc đột ngột dừng, 20 người mắc kẹt hơn 1 0052 Video Tàu lượn siêu tốc đột ngột dừng, 20 người mắc kẹt hơn …Truyện Trò chơi nguyhiểm Tổng tài tội ác tày trời tác giả Ân Tầm là bộ truyện hay và cản động nên đã chiếm được nhiều cảm tình của đọc giớ…15 thg 7, 2020 — Giáo dục con trẻ tránh các trò chơi nguyhiểm nhảy từ trên cao, đuổi nhau chơi đùa ở những chỗ nguy hiểm, các trò như nhảy ngựa… – Không …trò chơi nguyhiểm, Báo Dân trí – Trang tổng hợp tin tức, hình ảnh, video clip, bình luận, đánh giá mới nhất, cập nhật đầy đủ nhất 24h liên quan đến trò chơi nguy …Trò Chơi NguyHiểm 2020trò chơi nguyhiểm tình yêu của ác maTrò chơi nguyhiểm Lôi DậnTrò Chơi NguHiểm – Phim Mỹtrò chơi nguyhiểm tình yêu của ác ma chap 8Trò chơi nguyhiểm Phí DạTruyện Trò chơi nguyhiểm SSTruyenTruyện chủ trở chơi nguy hiểm tình yêu Của Ác MaHãy Gọi Ngay Hoa Đẹp Rẻ Sang Giao Miễn Phí, Bạn Đang cần tìm shop hoa, hãy gọi ngay shop nhé, nhận giao hoa tận nơi miễn phí, có hóa đơn VAT, dịch vụ điện hoa chuyên nghiệp.
trò chơi nguy hiểm tình yêu của ác ma