nhung cau chuyen tinh yeu cam dong

Bạn đang xem: Những câu chuyện cảm động về tình người Chuyện tình cổ tích của cô gái tật nguyền Đinh Thị Cảnh sẽ vượt lên số phận để sống, để mong mơ về một căn nhà hạnh phúc. Nghẹn ngào ảnh bố bà mẹ bên nhỏ gái nhỏ dại chết lưu lại album ảnh cặp vợ ông chồng cùng cô con gái không được khóc kính chào đời khiến nhiều fan nghẹn ngào. 1. Đôi khi, rõ ràng chúng ta đã tha thứ cho người ta, song lại không thể thực lòng vui vẻ, đó là bởi vì, chúng ta quên tha thứ cho bản thân mình. 2. Tình cảm không phải vòi nước, không thể nói tắt liền tắt. Nhưng có thể giống pin, chậm rãi tiêu hao, một ngày nào đó sẽ Tôi bắt đầu từng phút từng giây ngồi lật lại hầu hết kí ức của mình về người cũ. Từng yêu hết bản thân đến tình ái đầu, cho tất cả những người cũ, đến phần nhiều gì vẫn qua. Vài năm kia tôi ko ghi nhớ lắm về chính xác ngày nhì đứa xác định yêu nhau. Anh Tình yêu không khoảng cách (bài viết) Hôm nay, mình và anh giận nhau mình thấy buồn quá, đóng chặt cửa phòng cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống chẳng biết làm gì Mỗi lần giận nhau mình lại nhớ kỷ niệm tình yêu của hai đứa…. >> Chia sẻ chuyện tình yêu, chụp Hôm nay ReviewNao sẽ đem đến cho bạn Top 9+ những bộ anime tình cảm đáng xem nhất. Hãy tham khảo và chọn ra cho mình bộ phim yêu thích xoay quanh các anime girl, anime main siêu "hot hòn họt". Mục Lục 1. Your Lie In April (Lời Nói Dối Tháng Tư) 2. Akagami no Shirayuki-hime (Bạch Tuyết Tóc Đỏ) 3. My Love Story (Chuyện Tình Của Tôi) 4. Freie Presse Blaue Börse Er Sucht Sie. Chuyện tình chàng không chân cưới được vợ xinh đẹp Trong vòng 4 năm qua, anh đã viết hàng nghìn bài thơ, ghi lại tâm sự trên 100m giấy. Bạn đang xem Những câu chuyện tình yêu cảm động nhất hay nhất tổng hợp Đau lòng câu chuyện chồng cạo trọc đầu vì vợ ung thư Để vợ có thêm động lực chiến đấu với căn bệnh ung thư hạch, người chồng trẻ đã quyết định cạo trọc đầu cùng... Câu nói của vợ khiến ông chồng chỉ biết câm lặng "50 năm trước... mỗi đêm, anh ngủ với một cô gái 23 tuổi có thân hình nóng bỏng". Trải lòng của ông bố quay clip khi vợ sinh con trên ôtô Ông bố cho hay, bản thân không nghĩ clip đăng tải lại được cộng đồng mạng quan tâm như vậy. Xúc động quỳ gối cầu hôn bạn gái mắc bệnh hiểm nghèo Trai trẻ quỳ gối cầu hôn bạn gái ngay tại giường bệnh khiến các bác sĩ không cầm nổi nước mắt. Món quà đặc biệt của người chồng nghèo tặng vợ ngày 8/3 Món quà đặc biệt của người chồng nghèo dành tặng vợ đã khiến không ít người rưng rưng. Nước mắt người mẹ trong bài văn bé trai lớp 5 tả mẹ hóa ra bố Không phải bỏ con như trong bài văn con viết, mẹ của cậu bé có bài văn tả bố khiến hàng nghìn người nghẹn... Tâm thư vợ gửi chồng khiến không ít đàn ông giật mình Chồng yêu à, em có thể làm mọi thứ một mình nhưng có anh ở bên, mọi thứ sẽ ý nghĩa hơn rất nhiều. Người vợ mổ đẻ sớm để chồng đang hấp hối kịp gặp con Ông bố người Mỹ đã ôm con gái mới sinh và cầm tay vợ cho đến khi trút hơi thở cuối cùng. Cậu bé suốt 5 năm ngồi bên mộ kể chuyện cho em song sinh Cậu bé Walker Myrick nhiều năm qua cậu luôn đòi tới bên mộ Willis để kể chuyện cho em. Cụ bà 106 tuổi đính hôn với bạn trai 66 sau 3 năm hẹn hò Đôi tình nhân trúng tiếng sét ái tình ngay từ lần đầu gặp nhau ở nhà dưỡng lão. Đám cưới cổ tích của gái xinh và chàng trai tàn tật Vượt qua bao khó khăn, rào cản từ phía gia đình, cuối cùng cô gái trẻ Lệ Giang và chàng trai không may mất đôi... Người chồng trẻ nguyện cả đời làm đôi mắt cho vợ Dù người yêu bị mù cả hai mắt nhưng anh vẫn nguyện chăm sóc cho cô cả đời. Chuyện tình người vợ 20 năm cõng chồng đi "cắt thịt" Gần 20 năm với 12 lần đi "cắt thịt" khiến cho đôi chân và tay trái của ông chỉ còn chưa đầy 10 cm. Riêng tay... Người đàn ông nguyện chăm sóc vợ liệt giường suốt đời Người chồng chung thủy này đã dành 56 năm để chăm sóc cho người vợ bị liệt của mình. Chuyện tình cặp đôi tỏ tình không âm thanh “Khi hai đứa tỏ tình với nhau, lúc đầu tôi không nhịn được cười.. Chúng nó vẫn hiểu nhau, còn tôi không hiểu... Cùng nhau vượt qua nhiều sóng gió, hiện anh chị đã có được một hạnh phúc trọn vẹn. Được mai mối online, ông bố một con liên tục nói những điều ngọt ngào dành cho đối phương nhưng... Nghi vợ trộm tiền cho mẹ đẻ, chồng lén lắp camera theo dõi thì điếng người phát hiện ra bí mật Thất nghiệp vì COVID, chàng trai 9x làm clip đồng quê thu hút triệu view Phụ nữ kiểu này, đàn ông rước vào chỉ hại thân Thấy bạn gái cũ hát trong đám cưới, chú rể lao đến làm một hành động gây choáng Nhan sắc gây thương nhớ của hot teen xứ chè Thái Nguyên Giáo viên chia sẻ tình huống bi hài khi dạy học online Chàng trai đam mê với những bức tranh vẽ từ… rác Từ "chàng shipper quán nước" đến thủ khoa khối C00 tỉnh Bình Thuận Clip Cậu bé đứng trước cánh cửa có hành động khiến mẹ phì cười Học viện Cảnh sát Nhân dân công bố điểm chuẩn trúng tuyển năm 2021 Học viện Cảnh sát Nhân dân vừa công bố điểm chuẩn trúng tuyển theo phương thức xét điểm thi tốt... Cách nào để khắc phục "rớt mạng" khi dạy và học trực tuyến? Hôm nay, nhiều trường công bố điểm chuẩn ngay khi kết thúc lọc ảo Thí sinh trúng tuyển ĐH Quốc gia sẽ nhập học trực tuyến từ 21 - 30/9 14 tuổi đã đậu vào trường đại học hàng đầu TQ nhưng không muốn bản thân luôn đứng đầu Một mùa bội thu của học sinh VAS tại các kỳ thi quốc tế Cambridge Bạn có phát hiện chi tiết sai trong những bức ảnh này? Bé gái dị ứng với bài tập toán Cứ ngồi vào bàn là mắt sưng húp, ngứa ngáy phát khóc Bộ GD&ĐT yêu cầu không kiểm tra định kỳ với học sinh lớp 1,2 Câu đố tìm số còn thiếu khiến mọi người loay hay hàng tiếng tìm đáp án Hoa hậu kỳ lạ nhất VN có con, 20 năm mới nhận bố đứa trẻ là chủ tịch tập đoàn Đang ân ái vợ bỗng phát hiện có người trong phòng, suốt 3 năm người chồng trục trặc chăn gối Bé trai lai 6 tháng tuổi khiến Thành Long khốn khổ giờ "trổ giò" cao lớn, không ai nhận ra Chồng đi xa về "lao vào" vợ bầu như sói đói, bỗng cửa mở tung khiến cả 2 "hóa đá" Cùng diện váy mặc cũng như không, mỹ nhân này được khen, còn Ngọc Trinh bị chê trách “Trấn Thành, Thủy Tiên, Đàm Vĩnh Hưng nên nhận sai” Chuyên gia truyền thông nói về chuyện sao kê Sao Việt Hari Won bất ngờ than gia đình ở Hàn Quốc vẫn thuê nhà, dân mạng mỉa mai Về quê chăn trâu, Top 10 Hoa khôi Du lịch mặc mát mẻ hết cỡ với quần bó chẽn Đời sống ShowbizXem thêm Quy Luật Của Cuộc Sống Còn" Để Kiểm Soát Cuộc Sống Của Chính BạnCùng quê Kiên Giang, Thuỷ Tiên được chồng cho 40 tỷ tiêu vặt...Nữ YouTuber có thu nhập hàng trăm tỷ mỗi năm, bán đất 16 tỷ,...Hari Won than không có 20 tỷ mua nhà, lên tiếng trước thông...AN NINH XÃ HỘILiên tiếp phát hiện 2 thanh niên tử vong trong phòng trọ ở...Nguyên nhân khiến người đàn ông khoá cửa, phóng hoả định...HN 8 dân chơi “cắn kẹo” trong căn hộ chung cư cao cấp Tháng 1Tháng 2Tháng 3Tháng 4Tháng 5Tháng 6Tháng 7Tháng 8Tháng 9Tháng 10Tháng 11Tháng 12 X CNT2T3T4T5T6T7 Đó là những câu chuyện tình yêu khiến cho không ít độc giả phải rơi lệ vì cảmđộng, và có thêm hy vọng về một tình yêu vĩnh hằng. Đó là những câu chuyện tình yêu khiến cho không ít độc giả phải rơi lệ vì cảmđộng, và có thêm hy vọng về một tình yêu vĩnh đang xem Những câu chuyện tình yêu cảm động nhấtMẹ “lập mưu” tịch thu điện thoại vì sợ con yêu sớmBi kịch của những người phụ nữ “nghiện sex”“Dị nhân” chuyên làm bùa yêu ở vùng Tây BắcSang Thái chuyển giới, về nước… bán dâmChết cười với chuyện ngoại tình ở nông thôn6000 bậc thang tình yêuCâu chuyện nổi tiếng có thật về tình yêu của hai ông bà lão ở Trùng Khánh, TrungQuốc đã khiến không ít người rơi lệ. 50 năm trước, ở thôn Cao Than, huyện Giang Tân Trung Sơn, tỉnh Trùng Khánh,Trung Quốc, chàng trai Lưu Quốc Giang đã đem lòng yêu một góa phụ hơn mình tới10 nhiên, lúc bấy giờ, việc “lái máy bay bà già” được xem là cấm kỵ. Nhiềungười cho rằng anh là người ngu dốt nên mới làm chuyện đại nghịch, xấu mặt ngườithân và xấu mặt cả thôn làng như vậy. Nhưng những cản trở đó đã không thể chialìa được tình cảm lứa đôi. Những nấc thang tình tránh sự kỳ thị của người dân xung quanh, Lưu Quốc Giang đã quyết định đưangười yêu đi sống 1 cuộc sống cô lập giữa núi rừng. Nhưng vì núi cao rừng sâu, nên để đảm bảo cho vợ an toàn khi đi lại, Lưu QuốcGiang đã dành cả đời bận rộn để làm những bậc thang từ ngôi nhà của họ trên ngọnnúi cao xuống. Cho tới khi hoàn thành, cũng là lúc ông qua đời, bậc thang đã dàitới 6000 bậc đá, cheo leo từ độ cao so với mực nước biển tiến xuống chânnúi. Năm 2007 Lưu Quốc Giang qua đời, 5 năm sau, vào ngày 30 tháng 10 vừa qua, bà cụcũng theo chồng sang thế giới bên kia. Câu chuyện tình yêu khép lại nhưng dư vị của nó để lại cho nhân gian không baogiờ tan biến. 16 năm nhặt phế liệu mua piano cho vợTại Trung Quốc, tình yêu của ông Ngô Chánh 69 tuổi và bà Tạ Quế Chi 58 tuổikhiến cho bất cứ ai biết đến cũng phải cảm động. 16 năm trước, trong một lần ốm bệnh hiểm nghèo, bà Tạ Quế Chi vô tình thổ lộ tâmnguyện của đời mình với chồng. Bà muốn có một cây dương cầm để có thể ngày ngàyđàn lên những cung nhạc. Lời nói khi đó của bà như khắc ghi vào tim ông Ngô Chánh và ông quyết tâm thựchiện ước nguyện cùng vợ dù rằng lúc đó, ông cũng không còn trẻ trung, khỏe mạnhlại chẳng được học hành cao siêu. Ông Ngô Chánh đã chọn một cách làm “ngốc nghếch” nhất để thực hiện tâm nguyệncủa vợ đó là nhặt phế liệu kiếm tiền. Do vậy, phải kiên trì suốt 16 năm ông mới hoàn thành được tâm nguyện của ngườimình thương yêu nhất. Ông Ngô Chánh cùng vợ bên chiếc đàn piano được mua bằng tiền nhặt phế liệu suốt 16 thêm Rắn Lục Đuôi Đỏ Quay Đầu Cắn Thẳng Vào Miệng Hổ Mang Chúa, Tham Gia Hành Trình Của Người Du Hành Rạn San HôNgày bà Tạ Quế Chi bước lên sân khấu để đàn và hát với cây piano do chính tayông mua tặng bằng tiền nhặt phế liệu, đôi mắt ông Ngô đỏ hoe. Ông cho biết, hiện tại ông chỉ còn một nguyện vọng, ấy là “Hy vọng cô ấy sẽ luônluôn khỏe mạnh vui tươi, theo tiếng đàn piano mà cùng nhau đi đến ngày đầu bạcrăng long”.Đám cưới với chàng trai ung thư giai đoạn cuốiLễ cưới trong bệnh viện của chàng trai 24 tuổi, quốc tịch Pháp có tên WilliamKent và cô gái Emma, 25 tuổi cũng đã khiến cho rất nhiều người xúc động. Xúcđộng hơn cả là bởi vì, khi tổ chức đám cưới, William Kent đang trong cơn hấphối, không còn khả năng nói. Đám cưới được diễn ra tại bệnh viện khi William Kent đang trong cơn hấp hối, không còn khả năng nói vì căn bệnh ung ngày trọng đại, William Kent đã không thể thề nguyện cùng cô dâu – ngườiphụ nữ mà anh đã từng cầu hôn 3 năm trước vào ngày lễ Valentine. Anh chỉ biếtnắm chặt tay cô dâu. Sau đó, phải nhờ cha giúp sức, William Kent mới có thể điềndấu vân tay lên tờ giấy đăng ký kết hôn trước sự chứng kiến của gia đình và 11 ngày sau khi tổ chức đám cưới, William qua đời. Ngay sau đó, câu chuyện tình cảm động trên đã được đăng tải lên khắp các trangbáo mạng, và đã có rất nhiều độc giả bày tỏ nỗi tiếc thương cho số phận củaWilliam Kent, cũng như sự sự ngưỡng mộ cho tình yêu son sắt của cặp đôi cưới với người đã chếtMột ngày trước khi đám cưới diễn ra, cô dâu Sarinya Kamsock đã gặp tai nạn giaothông nghiêm trọng khiến cô mất đi mạng sống của rể Deffy tuy rất đau khổ, nhưng anh cũng không muốn để cho bạn gái mình rađi mà chưa thực hiện được ước muốn lớn nhất của cuộc đời cô. Do vậy, anh quyếtđịnh vẫn sẽ làm đám cưới với thi hài người bạn gái của mình. Đám cưới vẫn được diễn ra khi cô dâu đã mất đi mạng sống của mình Trong lễ cưới, Deffy đã bày tỏ tình yêu sâu sắc mà anh dành cho cô. Anh đã hônlên trán thi thể người bạn gái và đeo vào tay cô chiếc nhẫn cưới đãchuẩn bị từ trước với hy vọng linh hồn của cô sẽ cảm thấy bình biết, Deffy và Sarinya đã yêu nhau suốt 10 năm trước khi cả 2 quyết định tổchức đám cưới. Họ đã từng lên kế hoạch cho lễ cưới nhiều lần nhưng vì nhiều lýdo nên chưa thể tổ chức được, cho đến khi tai họa diễn Minh tổng hợp Làm vợ Nghệ thuật làm dâuNghệ thuật làm vợBí mật phòng theTruyện dài kỳTâm sự Video chọn lọc 5 loại thực phẩm khiến đàn ông yếu sinh lý, cần tránh xa 5 món trà ngon mát cho mùa hè đồng thời giúp detox cơ thể hiệu quả Clip 3 du khách người Anh mất tích sau khi chiếc tàu chở họ bốc cháy Vì sao dốc ngược trẻ đuối nước là sai lầm chết người? 5 bước cấp cứu trẻ đuối nước chuẩn do viện Nhi... 4 nhóm thực phẩm không thể thiếu để cơ thể khỏe mạnh Video Sàm sỡ cô gái, nam thanh niên nhận cái kết không thể đau hơn Đồ án tốt nghiệp của sinh viên khoa Truyền thông thị giác đẹp siêu thực 5 con giáp ở hiền gặp lành, luôn được quý nhân giúp đỡ, hỗ trợ hết mình 5 chòm sao tưởng lạnh lùng nhưng yếu đuối, thiếu cảm giác an toàn Điều ít biết về cây già bậc nhất hành tinh, tuổi đời năm Cắt điện luân phiên, người dân Hà Nội rủ nhau ra ghế đá ngủ trong đêm Những tác hại đáng sợ của mì gói, thích đến mấy cũng không nên ăn nhiều Đàn ông nên ăn gì để sung mãn trước cuộc yêu’ Bác sĩ chỉ ra 4 loại trà giải nhiệt, phòng bệnh vào mùa hè Thoại phim VTV khiến khán giả rơi nước mắt Ông chồng từng trốn ân ái với vợ hóa ra có tâm sự thầm... 5 món cơm thoạt nhìn đơn giản nhưng vô cùng nổi tiếng trên thế giới Bị chồng “chê” không làm gì trong nhà, cô vợ cao tay đáp trả 5 con giáp một khi đã yêu ai là hết lòng, say đắm trong bể tình Trước khi lâm trận, nam giới dùng 1 trong 6 đồ uống này giúp trụ lâu gấp đôi, phụ nữ liệu có thích... Đó là tình yêu của chị Lê Mai Dạ Thảo, 35 tuổi, ở Đắk Lắk cùng chồng Davis John Robert, 72 tuổi. Cả hai đến với nhau năm 2016, khi cả hai đều bước ra khỏi cuộc hôn nhân cũ tròn 10 năm. Ngay từ lúc mới quen, người phụ nữ Việt đã nhận ra Robert khác những người đàn ông từng theo đuổi Lê Mai Dạ Thào đã có một chuyện tình đẹp với người đàn ông ngoại quốc hơn mình tới 37 tuổi. Ảnh nhân vật cung cấpLương hưu của Robert không dư dả, ông tiết kiệm đến độ chỉ dùng quần áo cũ mang từ quê sang. Song ông dành tình yêu cho các con của Thảo như con mình. Tuy nhiên, ban đầu, Dạ Thảo cảm thấy khoảng cách tuổi tác, ngôn ngữ giữa họ là quá lớn. Không những thế, nhiều người còn cho rằng cô cặp kè với một ông già vì tiền. Cảm thấy quá áp lực, Dạ Thảo nói lời chia tay và bỏ lên Đà Lạt làm việc. Sau đó, Robert cũng về sống xa nhau nửa vòng Trái Đất nhưng cả hai vẫn nhớ về nhau và quyết định sẽ "yêu lại từ đầu". Vì Thảo không muốn kết hôn, cả hai dự định sẽ chỉ làm một bữa tiệc nhỏ trong năm 2020, mời con cháu từ Canada sang dự. Đám cưới chưa kịp diễn ra thì một đêm tháng 7 vừa qua, Robert bất chợt xuất hiện những cơn đau ngực dồn dập. Bác sỹ chẩn đoán Robert bị ung thư phổi."Trước đây, nhiều lần anh cầu hôn mà tôi không chịu. Nay bác sĩ bảo anh chỉ sống được 2-3 năm nữa, tôi quyết định sẽ kết hôn để cho anh những tháng ngày hạnh phúc", Dạ Thảo chia vợ chồng chụp ảnh cưới ở Hội An sau đợt hóa trị lần 3, sức khỏe Robert tốt hơn. Ảnh Nhân vật cung tuần trước, sức khỏe của Robert đã tốt hơn sau ca mổ, đôi vợ chồng quyết định chụp một bộ hình cưới. Cô dâu tự tin mặc váy cưới với cái đầu không tóc. Ngay khi chụp hình xong, Robert đăng một bức hình lên mạng. Các con ông, những người bạn ở quê nhà của ông vào chúc mừng. Một người nói "Tình yêu đích thực giống như báu vật hiếm có khó tìm. Bạn là một trong những người may mắn đã tìm thấy".Tình yêu vượt qua bóng tối Người phụ nữ lưng còng làm "đôi mắt" cho chồngChị Trịnh Thị Phước và anh Lê Văn Bình ở Bắc Giang đến với nhau từ 4 năm trước. Chị Phước là cô gái tật nguyền với dáng đi xiêu vẹo, lưng còng lệch sang một bên do hậu quả của một lần tai biến, áp xe cột sống sau trận sốt năm 9 đầu tiên gặp anh Lê Văn Bình, một người khiếm thị bẩm sinh, chị Phước đã thấy có cảm tình bởi chàng trai có giọng hát rất ngọt ngào, lại nói chuyện hóm hỉnh. Sau lần gặp gỡ, hai người thường xuyên hỏi thăm nhau và tình cảm cứ thế âm thầm lớn dần lên mà cả hai chẳng hề hay chồng chị Trịnh Thị Phước và anh Lê Văn Bình. Ảnh Hải HiềnNhưng tình yêu của cả hai lại bị cả hai bên gia đình phản đối. Hai bên cho rằng cả hai đều tật nguyền, không thể lo cho nhau. Đúng lúc đó, chị Phước phát hiện mình có thai và quyết định làm mẹ đơn thân. Biết chuyện, anh Bình nhờ người chở lên nhà Phước, nắm chặt tay người yêu "Từ giờ chúng ta là một gia đình. Anh sẽ làm tất cả mọi thứ để chăm lo cho hai mẹ con". Nói rồi anh dắt tay Phước về nói chuyện với vợ chồng đi đâu cũng có nhau. Cả hai ríu rít trò chuyện không rời. Ảnh Hải HiềnĐến giờ, anh Bình và chị Phước đã nên vợ nên chồng. Để mưu sinh, chị Phước quay lại Bắc Giang để mở một cửa hàng sửa chữa quần áo nằm ngay mặt đường quốc lộ. Còn anh Bình đi làm tại một trung tâm tẩm quất matxa của hội người góp tiền, cùng với sự hỗ trợ của nhà nước dành cho hộ nghèo, năm 2017, hai vợ chồng xây được một ngôi nhà mái bằng thay thế cho nhà tranh vách đất. Hai đứa con khỏe mạnh, lành lặn của họ lần lượt chào chồng bán nhà, tối đi làm thêm để chữa ung thư cho vợChị Hà Diệu My, 28 tuổi, Lai Châu, quen biết với chồng chị, anh Lê Đức Duy mình qua mạng xã hội. 6 năm nên vợ nên chồng, gia đình anh chị có một cô con gái 3 chị Hà Diệu My bị đau răng, đến bệnh viện khám để nhổ răng thì phát hiện bạch cầu cao gấp nhiều lần người bình thường. Chị nhập viện, được bác sĩ tiến hành gạn bạch cầu và truyền hóa chất. Sau khi chị nhận kết quả chính thức là ung thư máu, anh Duy viết thư xin được về công tác tại quê Tuyên Quang để tiện chăm sóc đình hạnh phúc của anh Duy và chị My trước khi chị mắc bệnh. Ảnh NVCCTháng anh Duy được chuyển công tác về Tuyên Quang. Suốt thời gian chị bị bệnh, anh Duy ngày đi làm, tối về lại đi làm thêm để có tiền chữa bệnh cho vợ. Mỗi lần cần tiền chữa bệnh, anh lại chạy vạy khắp tại, chị My đã trải qua 4 đợt điều trị nhưng bệnh vẫn chưa thuyên giảm nhiều. Anh Duy nhờ hai bên gia đình bán hết đất để đưa vợ qua Singapore chữa bệnh nhưng số tiền cả nhà gom được cũng chỉ đủ để điều trị 1 ngày ở bệnh viện chăm sóc vợ, dù việc điều trị có kết quả ra sao anh Duy cũng không tỏ ra hoang mang vì sợ vợ lo lắng. Anh tâm sự, chị My đã chịu nhiều vất vả vì anh và gia đình nên mọi thứ anh làm vì vợ vẫn chưa là gì.“Cô ấy dù học đại học nhưng không đi làm văn phòng chấp nhận làm công việc tự do để có nhiều thời gian ở nhà chăm sóc con hơn. Hiện tại, vì được họ hàng hai bên, bạn bè giúp đỡ nên nhà vẫn chưa bán, nhưng nếu sau này cần tiền để chữa bệnh ung thư cho vợ, tôi cũng sẽ bán hết”, anh Duy bộc yêu của cô giúp việc người Việt vực dậy cuộc đời vị sếp sa cơAnh Marios sống tại Cộng hòa Síp quốc đảo Cyprus, từng trải qua 2 cuộc hôn nhân đổ vỡ và một lần thất bại cay đắng trong sự nghiệp. Còn chị Mai, một người phụ nữ quê Yên Dũng, Bắc Giang, đã sang Cộng Hòa Síp từ năm 20 tuổi, để lại con gái 18 tháng tuổi ở quê nhà để làm giúp việc. Năm 2012, anh Marios ly hôn với người vợ thứ 2 sau vài tháng chung sống. Cộng thêm việc bất đồng trong định hướng kinh doanh, anh bị bố mẹ từ ông chủ của công ty thu mua nông sản gia đình, anh phải ra ngoài thuê căn hộ để sống và tìm cách cứu vãn sự nghiệp kinh doanh của mình. Trong lúc khó khăn ấy, người duy nhất làm bạn và chia sẻ với Marios chính là chị Mai, người từng làm giúp việc, nhân viên cho công ty của gia đình anh 5 năm và mới quay trở lại Síp sau 1 năm về Việt Nam làm thủ tục ly cô giúp việc của công ty anh Marios, chị Mai trở thành ân nhân và kết hôn cùng anh năm 2015. Ảnh nhân vật cung cấpỞ gần nhau trong lúc tâm hồn yếu đuối nhất, cả hai nảy sinh tình cảm và anh Marios đã tỏ tình dù biết bản thân đang trắng tay. Nhưng tình yêu này vấp phải sự phản đối của gia đình hai bên vì lo sợ cuộc hôn nhân sẽ lại đổ vỡ như lần đám cưới, chị Mai sẵn sàng từ bỏ công ty đang làm với mức lương euro khoảng hơn 34 triệu đồng để về làm cho công ty gia đình chồng với lương 800 euro khoảng hơn 22 triệu đồng.Không những vậy, để giúp đỡ chồng, cô còn đi làm giúp việc theo giờ, là quần áo thuê vào buổi tối. Thậm chí, thứ 7 đến sáng chủ nhật các tuần, cô thức trắng đêm phục vụ tiệc cưới ở nhà hàng. Tuy cố gắng hy sinh, nỗ lực nhưng chị Mai vẫn không được lòng bố mẹ hơn 1 năm kết hôn, nỗ lực của vợ chồng chị Mai không thể cứu được công ty. Họ buộc phải bán đi 80% cổ phần, giữ 20% còn lại nhưng vợ chồng chị được chủ giao quyền quản lý. Lúc này, anh Marios bắt đầu hoạch định lại chiến lược kinh doanh mới giúp công ty không còn tồn đọng nợ, nhân viên giao hàng có thêm tiền vài tháng vận hành, công ty đã tăng trưởng trở lại. Lương của chị Mai được tăng lên euro khoảng hơn 42 triệu đồng. Vợ chồng chị cũng được hưởng lợi nhuận từ 20% cổ sống của gia đình chị như được hồi sinh. Anh Marios có thể sắm xe ô tô đi làm, chị Mai không còn phải đi làm thêm. Thậm chí họ còn chuẩn bị kế hoạch dọn về nhà mới. [b]Mình lập ra topic này mong các bạn post những chuyện tình "iu" cảm động lên đây sưu tầm được thì post lên cho mọi người cùng thưởng thức đây là một câu chuyền mà mình đã sưu tầm được [blue]CHUYEN TINH CHUON CHUON[/blue] Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ. Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại. Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than. Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng. Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?" Chàng trai không chần chừ vội đáp "Con bằng lòng" Thượng đế nói "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?" Không chần chừ chàng trai vội đáp "Con bằng lòng" Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy! Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường. Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu. Cô ấy đi tìm rất lâu, khi cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn là người yêu ở trước mắt người yêu nhưng không được nhận ra. Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái. Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em, nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra. Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời. Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa. Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn. Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở. Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ. Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ. Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chàng biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói "Con bằng lòng!". Chàng thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn. Thượng đế hỏi "Con đã hối hận rồi sao?" Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói "Con không!" Thượng đế hài lòng nói "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!" Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp " Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..." 0Yêu một người không phải là nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thì hãy cố yêu lấy họ .... Có cánh chuồn nào trên vai bạn không ? Và nếu bạn nhận được bài dịch này, chứng tỏ đang có một người nào đó yêu bạn, hoặc bởi vì bạn đang yêu quý một ai đó ở bên .... [/b] [x] [b]các bạn vào link dưới đây có rất nhiều câu chuyện tình yêu hay nè [blue][url= vutientrung Trả lời 14 năm trước [b][blue]Mọi người đọc bài này đi cảm động lắm đấynhớ chuẩn bị khăn giấy trước khi đọc nhélau nước mắt[/blue] Hai muoi ba nam truoc , co mot co gai dau bu toc roi . gap ai cung cuoi cuoi ngo ngao' Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng. Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể. Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!".Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm. Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi. Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?". Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán "Đừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có kết quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?". Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại. Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những giọt nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí. Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa. Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi". Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không? Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang. Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào tôi với vẻ lấy lòng. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!". Tôi tức tối đáp lại nó "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện. Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng. Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn. Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..." Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!". "A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!". Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt "Đánh tôi, đánh tôi!". Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!".Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa. Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị thằng Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ thằng Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra. Mẹ vì tôi gây ra đại họa, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà thằng Hỷ nhờ tới, bố thằng Hỷ hung hãn chỉ vào cha tôi nói "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra". Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà thằng Hỷ, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngăn bàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành họa đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu. Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi Hồ Bắc xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp. Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này. 27/4/2003, lại là một Chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì. Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi... Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi. Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ "MẸ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!".[/b] vutientrung Trả lời 14 năm trước [b][blue]Chuyện tình cây lá và gió[/blue] Cây Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường. Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó… Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy. Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài. Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy? Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại” Lá Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được. Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm. Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại. Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại?? Gió Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy. Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi “Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu” “Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây” Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi. Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?[/b] vutientrung Trả lời 14 năm trước [b][blue]TÌNH YÊU VÀ LÍ TRÍ[/blue] Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, đức hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, đức hạnh và thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó. Thông Minh đề xuất "Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý Trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé!". Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm "Một, hai, ba…" Đức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp. Dịu Dàng nấp sau mặt trăng. Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây. Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất. Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của một hồ lớn. Tham Lam trốn trong một bao tải… Và Lý Trí đã đếm đến bảy mươi… tám mươi… chín mươi. Lúc này, tất cả đều tìm được một chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình Yêu trong trái tim mình. Khi Lý Trí đếm tới một trăm, Tình Yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hồng… Lý Trí bắt đầu tìm kiếm. Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt. Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn, Yêu Mến… cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình Yêu. Ghen ghét với Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý Trí "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy". Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lý Trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm kiếm và dừng lại khi trái tim của Lý Trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. Tình Yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý Trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình Yêu. Lý Trí khóc thét lên "Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ?" Tình Yêu nói "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi". Và đó là lý do vì sao Tình Yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý Trí. [/b] vutientrung Trả lời 14 năm trước [b][blue]Hãy để anh yêu em [/blue] Ngày xưa, có một chàng trai yêu tha thiết một người con gái. Chàng trai lãng mạn gấp 1000 con hạc giấy làm quà tặng người yêu. Lúc ấy, anh chỉ là một nhân viên quèn, tương lai không quá sáng sủa, nhưng anh và cô gái ấy, họ đã rất hạnh phúc. Cho tới một ngày… Người con gái nói với anh rằng cô sẽ đi Paris. Không bao giờ trở lại. Cô còn nói không thể tưởng tượng được một tương lai nào cho cả hai người. Vì vậy, hãy đường ai nấy đi, ngay lúc này… Trái tim tan nát, anh đồng ý. Khi đã lấy lại được tự tin, anh làm việc hăng say ngày đêm, không quản mệt nhọc cả thể xác lẫn tinh thần chỉ để làm một điều gì đó cho bản thân. Cuối cùng với những nỗ lực phi thường và sự giúp đỡ của bạn bè, anh thành lập được công ty của riêng mình. “Tôi phải thành công trong cuộc sống” - Anh luôn tự nói với bản thân - “Và sẽ không bao giờ thất bại trừ phi không còn cố gắng”. Một ngày mưa, khi đang lái xe, anh nhìn thấy đôi vợ chồng già đang đi dưới mưa cùng chia sẻ với nhau một chiếc ô mà vẫn ướt sũng. Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận ra đó là bố mẹ bạn gái cũ của mình. Trái tim khao khát trả thù mách bảo anh lái xe chầm chậm bên cạnh đôi vợ chồng để họ nhìn thấy mình trong chiếc ô tô mui kín sang trọng. Anh muốn họ biết rằng anh không còn như trước, anh đã có công ty riêng, ôtô riêng, nhà riêng… Anh đã thành đạt! Trước khi anh có thể nhận ra, đôi vợ chồng già đang bước tới một nghĩa trang. Anh bước ra khỏi xe và đi theo họ… Và anh nhìn thấy người bạn gái cũ của mình, một tấm hình cô đang mỉm cười ngọt ngào như đã từng cười với anh, từ trên tấm bia mộ. Bố mẹ cô nhìn anh. Anh bước tới và hỏi họ tại sao lại xảy ra chuyện này. Họ giải thích rằng cô chẳng tới Pháp làm gì cả. Cô bị ốm nặng vì ung thư. Trong trái tim, cô đã tin rằng một ngày nào đó anh sẽ thành đạt, nhưng cô không muốn bệnh tật của mình cản trở anh…Vì vậy cô chọn cách chia tay. Cô đã muốn bố mẹ đặt những con hạc giấy anh tặng bên cạnh cô, bởi nếu một ngày số phận mang anh về, cô muốn anh có thể lấy lại một vài con hạc giấy. Anh khóc… Cách tồi tệ nhất để nhớ một ai đó là ngồi ngay bên cạnh họ nhưng biết rằng bạn không thể nào có được họ và sẽ không bao giờ được nhìn thấy họ nữa. Tiền là tiền còn tình yêu thì thiêng liêng. Trong cuộc tìm kiếm sự giàu có vật chất, chúng ta hãy dành thời gian để tìm kiếm khoảnh khắc bên những người yêu thương. Bởi biết đâu, một ngày nào đó, tất cả chỉ còn là hoài niệm.[/b] vutientrung Trả lời 14 năm trước [b][blue]Cổ tích tình yêu [/blue] Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta. Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai. Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi anh đã cầu hôn với cô gái "Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng những gì anh biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ?". Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau. Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây thương tổn não của cô khiến cô không thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng. Xuất viện về nhà, tình trạng cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc. Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hi vọng rằng cô sẽ quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn. Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh. Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Nhưng khi mở thiệp cưới cô gái thấy tên mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt. Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái "Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này. Chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em." Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô. [/b] vutientrung Trả lời 14 năm trước [b][blue]Ba chúc con đủ [/blue] Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại mất nhiều thời gian của cuộc đời mình ở các sân bay đến thế. Tôi vừa thích lại vừa ghét việc đó !?!!Tôi thích được ngắm nhiều người. Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét phải nhìn mọi người " chào " và " tạm biệt ". Nó làm tôi xúc đông đến phát mệt. Cho nên, mỗi khi gặp 1 thử thách trong cuộc sống, tôi vẫn thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người "tạm biệt ". Để tôi thấy rằng mình vẫn hạnh phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu của mình. Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc... tôi cảm thấy mình còn rất nhiều điều quý giá khác. Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng cũng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi chỉ còn 2 đầu ngón tay của 2 người chạm vào nhau... đó là những hình ảnh mãi mãi nằm trong tâm trí tôi. Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút "tạm biệt " đấy. Có 1 lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng 2 cha con đang bên nhau trong những phút giây cuối cùng. Họ ôm nhau và người cha nói " Ba yêu con, ba chúc con đủ ".Rồi cô gái đáp lại " Con cũng yêu ba rất nhiều và chúc ba đủ " Và cô gái quay đi, tôi thấy người cha cứ đứng nhìn theo, thấy ông ấy muốn và cần khóc. Tôi lại gần, nhưng lại không muốn xen vào giây phút riêng tư của ông ấy nên không nói gì. Bỗng ông quay lại chào tôi và - Đã bao giờ anh nói lời tạm biệt với 1 người, và biết rằng mãi mãi không gặp nữa ? +Xin ông cho tôi hỏi, có phải ông vừa vĩnh biệt với con gái ông ? Tại sao vây ? -Tôi già rồi, mà con tôi sống cách tôi đến nửa vòng trái đất -Người cha nói -Thực tế, tôi biết lần sau con tôi quay về đây nhưng lúc đó có thể tôi đã mất. +Khi tạm biệt con gái ông, tôi nghe ông nói " Ba chúc con đủ ". Tôi có thể biết điều đó có ý nghĩa gì không ? Người cha già mỉm cười Đó là lời chúc gia truyền của gia đình tôi, đã qua nhiều thế hệ rồi - Nói đoạn ông dừng lại, ngước nhìn lên cao như thể cố nhớ lại từng chi tiết, và ông cười tươi hơn - Khi tôi nói " Ba chúc con đủ ", tôi muốn chúc con gái tôi có cuộc sống đủ những điều tốt đẹp và duy trì được nó. Rồi ông lẩm nhẩm đọc " Ba chúc con đủ ánh sáng mặt trời để giữ cho tâm hồn con trong sáng. Ba chúc con đủ hạnh phúc để giữ cho tinh thần con luôn sống. Ba chúc con đủ những nỗi đau để biết yêu quý cả những niềm vui nhỏ nhất. Ba chúc con đủ những gì con muốn để con hài lòng. Ba chúc con đủ mất mát để con yêu quý những gì con có. Và ba chúc con đủ lời chào để có thể vược qua được lời "tạm biệt " cuối cùng. Ông khóc và quay lưng bưóc đi. Tôi nói với theo " Thưa ông, tôi chúc ông đủ " Và các bạn, khi các bạn đã đọc xong mẩu chuyện này, tôi cũng chúc các bạn như vậy. Chúc chúng ta đủ. May you have enough happiness to make you sweet; enough trails to make you strong; enough sorrow to keep you human; enough hope to make you happy and enough money to buy things you want. May you have more than enough of nice things to share with others! I wish that you have enough![/b] vutientrung Trả lời 14 năm trước [b]Em yêu ! Anh biết viết gì đây ngoài những dòng chữ thể hiện rằng " Anh nhớ em " .. Anh nhớ em ,nhớ em hơn bao giờ hết ... tất cả những gì Anh muốn nói với em chỉ đơn giản có 3 chữ rằng Anh nhớ em . Một nỗi nhớ làm cho con tim Anh thêm buôn bã , Anh đã từng tự hỏi mình rằng tại sao không thể quên được tất cả những gì đã qua , không thể sống thanh thản và nhẹ nhõm so với những gì mà em đã nói với Anh . Một tình yêu mong manh , mỗi nỗi buỗn mãi mãi và tất cả có lẽ chỉ là một làn sương mờ ảo trong một buổi sớm ban mai . Trong tình yêu của đôi ta chẳng có ai là người có lỗi cũng như chẳng có ai là không hi vọng đến những gì tốt đẹp đến với nhau ... cả hai chúng ta đã từng cố gắng để vượt qua tất cả những thử thách mà cuộc sống và tình yêu mang lại . Trong sự thử thách đó và cuối cùng ai là người thất bại ... là Anh hay là em hay chằng là ai cả ? Em yêu.... Trong bao đêm Anh đã mất ngủ chỉ vì nỗi ám ảnh , chỉ vì những nỗi nhớ và cũng đơn giản chỉ vì bức chân dung mà em đã từng tặng Anh đó thôi ... Anh muốn quên đi tất cả những kỷ niệm đã qua nhưng không thể nào quên , Anh muốn thôi nghĩ đến em nữa những càng cố gắng xóa bỏ hình bóng em thì hình bóng đã càng xuất hiện trong tâm trí Anh và cả trong những giấc mơ kéo dài của cuộc đời . Liệu tất cả có kết thúc nhanh đến vậy không và liệu chúng ta có dễ dàng quên được nhau ... đoạn cuối con đường hạnh phúc thật đáng tiếc hai ta đã không gặp được nhau . Có thể là do em đến muộn hay Anh đã đáng trí quên ngày định mệnh đó ... và rồi em sẽ cùng với ai đây , em yêu ! Anh sẽ không hỏi tại sao và cũng không bao giờ muốn giải thích với em rằng điều gì đã làm Anh dễ dàng nói lời chia tay đến em .. Xin đừng bao giờ nghĩ Anh quá nông nổi hay đã quá bốc đồng khi chọn cho mình một nỗi đau mãi mãi . Tất cả rồi cũng sẽ qua thôi em yêu ! Anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được lời giải cuối cùng trong bài toán tình yêu vô số nghiệm . Thời gian sẽ trả lời tất cả và cũng chính thời gian sẽ làm hàn gắn những vết thương trong mỗi chúng ta để rồi một ngày nào đó trên con đường đời của định mệnh mong sao chúng ta sẽ không bao giờ có cớ hội gặp lại nhau nữa vì không ai trong chúng ta muốn làm tổn thương đến nhau . Đến một ngày nào đó em sẽ hiểu hết những tình yêu mà Anh đã và sẽ mãi mãi chỉ dành tặng cho riêng em và mong rằng em cũng sẽ hiểu đã có những quãng thời gian em đối với Anh quan trọng ra sao .... Nếu tất cả những tình yêu trên cõi đời này đều mong manh như thủy tinh thì nguyện cả đời này Anh sẽ không yêu một ai nữa ... tất cả sẽ tự tìm đến mỗi bên Anh trong những đêm tối cô đơn và buồn bã . Nếu một lúc nào đó nếu em cảm thấy cô đơn hay cần sự chia sẻ nhất xin hãy nghĩ đến Anh ... xin hãy nghĩ đến người đã vì em mà đau khổ,người đã vì em mà đau đớn và cuối cùng xin em hãy nghĩ đến những kỉ niệm đẹp khi chúng ta bên nhau . Có thể trong những lúc đó ở đây mình Anh ngồi cũng đang suy nghĩ và cầu nguyện cho những điều hạnh phúc nhất cõi đời này đến bên cuộc đời có gì là mãi mãi phải không em và cũng chẳng có gì là không thể trên cõi đời này cả nhưng có một sự thực đã luôn và sẽ mãi mãi tồn tại trên cõi đời này rằng suốt cuộc đời này Anh sẽ mãi yêu em...mãi dành cho riêng em ! Dù tình yêu đó chỉ là trong giấc ngủ , trong hơi thở và cả trong những kỉ niệm đã qua ....... Xin đừng khóc khi tình yêu đã chết và cũng xin đừng bao giờ để tang cho một cuộc tình có kết thúc buồn bã mà hãy coi như tình yêu đó là vĩnh hằng trong kỉ niệm . Hãy để tất cả những nỗi buồn lạc lối trong mê cung của thời gian nhé !Em yêu ! My Love...[/b] vutientrung Trả lời 14 năm trước [b][blue]Tro tàn gợi nhớ tro tàn....[/blue] Thứ bảy. Cả khu phố im lìm dưới ánh trăng. Một đôi tình nhân đứng trong bóng cây cổ thụ, bóng trăng tạo thành một tấm thảm hoa dưới chân. Nơi đó là thiên đường của họ. Anh nghĩ đến em và thấy nhức nhối trong lòng. Giờ này chắc em đang vui cùng với ngưòi bạn trai mà em yêu quý. Trăng đẹp thế, quyến rũ thế, như một mình anh nặng trĩu nỗi cô đơn. Em yêu! Đã từ lâu em đã là người duy nhất trong trái tim anh. Anh biết, mình quá vô tư và cũng vô tình nữa. Và anh cũng biết mình là một người nhút nhát, không bao giờ dám nói ra một lời rằng anh yêu em Em có biết rằng mỗi khi em nói những câu đùa vui về chuyện tình cảm của anh với một người con gái khác, trái tim anh đã đau đớn thế nào không? Chắc là em không hiểu đâu, vì anh có bao giờ để lộ ra dù chỉ là chút ít thôi rằng anh yêu em. Anh không thể làm thế, bên em đã có người đàn ông khác, và mỗi khi em nói về anh ta với một cảm giác hạnh phúc và tự hào, anh biết trái tim em sẽ không bao giờ có hình bóng của anh. Và anh cũng không có quyền xen vào tình cảm đó. Em đã có một người yêu, một người bạn giỏi giang và sâu sắc hơn anh ở bên cạnh. Khi thấy em hạnh phúc, anh cũng cảm thấy vui. Cho dù trong sâu thẳm tâm hồn anh thật sự muốn có em, chỉ cần em thôi. Anh đã thử tìm kiếm cho mình một người khác, nhưng tất cả chỉ là đi tìm hình bóng của em trong cô ấy mà thôi. Anh không thể tự lừa dối mình mãi được và anh đã nói lời chia tay với cô ấy. Anh biết làm thế là không phải, nhưng anh biết cảm giác khi yêu một người mà tình cảm không được đáp lại sẽ đau khổ dường nào. Đã từ lâu anh thờ ơ với cuộc sống quanh mình. Anh đi tìm kiếm sự bận rộn để giết thời gian, để mong rằng có thể quên được em. Chẳng biết bao tối thứ 7 đã qua, tưởng chừng sự cô đơn bị thời gian gặm mòn hết. Anh biết, rồi thời gian sẽ xóa đi tất cả. Mối tình đầu rồi cũng sẽ chỉ còn là một bức tranh đẹp trong cuốn sổ tâm hồn anh. Và mọi ảo ảnh sẽ tan biến. Biết thế nhưng khi mất nó anh lại cảm thấy hụt hẫng, chới với, muốn níu kéo một điều mà không thể… Một năm nữa…Hai năm nữa. Hoặc có thể không bao giờ. Thời gian và tháng năm sẽ cuốn em về với nghĩa khác. Tình yêu của anh sẽ ra đi vĩnh viễn. Nhưng em ơi, em có biết, bâng khuâng một nỗi buồn, da diết một niềm đau! Bầu trời sao hôm nay sao vô tình sáng thế?!. Đáy hồ kia chỉ rơi lại một vì sao cô đơn. Vô tình thế gió ơi, lay động mặt hồ để trời sao cũng nhạt nhòa trong nước?!. Ngồi bên khung cửa sổ anh tự hỏi, trong số muôn vàn vì sao đang lung linh dưới đáy hồ kia, đâu là vì sao anh và sao em?!. Nếu có một vì sao của anh trong đó, anh sẽ nuốt nó vào bụng, để không ai có thể biết được điều bí mật của anh, rằng anh yêu em đến nhường nào. Anh biết, vì sao của em vẫn đang dửng dưng đi theo cái vòng khổng lồ mà ngàn vạn ngôi sao khác đã đi và đang đi, còn vì sao anh đang quay cuồng theo một quỹ đạo mà chính nó cũng không thể hiểu được. Anh còn nhớ có người nào đó đã từng nói với anh Mỗi cô gái có thể có nhiều ngôi sao nhưng chỉ có một vầng trăng thôi. Anh ước gì có thể làm vầng trăng nhỏ đem tình yêu chắn luồng bão tố cho em được bình yên. Tình yêu của anh không giống như ánh sáng chói lòa của một ngôi sao băng. Nhưng anh biết, bên em đã có một vầng trăng khác, và anh mãi mãi cũng chỉ là một ngôi sao mà thôi! Tình yêu giúp con người ta lớn lên, trưởng thành hơn và cũng cay đắng hơn. Em đi qua đời anh! Như dòng sông trầm ẩn trôi qua bến. Bến hao mòn vì nước mãi chảy xuôi. Như sao băng vụt qua bầu trời, để lại những mảnh thiên thạch vụn. Em đi qua đời anh. Ngẫu nhiên mà tình cờ. Hữu duyên mà vô ý. Anh biết mình đã tự đánh mất một tài sản vô giá. Thất thểu theo từng mùa lá rụng, không tìm thấy cái mà mình đánh mất. Hạnh phúc là điều chân thực, nhưng con người không đơn giản cứ biến nó thành không thực. Rồi lại tự vấn lương tâm, lại đau khổ day dứt và truy tìm ảo ảnh. Nhưng nếu hạnh phúc đừng quá mong manh, con người sẽ tự tin hơn khi nghĩ về hạnh phúc. Giờ đây, tập nhật kí cho em chỉ còn lại tro tàn, nhưng trong tro tàn vẫn còn một nỗi lòng âm ỉ cháy. Ứơc gì giã từ được quá khứ giã từ được chính mình. Anh không oán trách em, cũng không hối hận điều gì. Anh đã dành tất cả cho tình yêu. Bởi anh biết em đáng yêu biết nhường nào. Song anh hiểu mình đã lầm. Làm sao có thể xây được tòa lâu đài trên cát. Dù sao cũng cảm ơn em, cảm ơn tình yêu đã cho anh hiểu thế nào là nhớ mong, xao xuyến, đau khổ và hi vọng, dù chỉ riêng anh với lòng mình![/b] vutientrung Trả lời 14 năm trước [b][blue]Ngôi sao băng cô đơn....[/blue] Có thể bây giờ anh chẳng còn nhớ đến em. Hoặc giả có nhớ, anh cũng lắc đầu mỉm cười và tự bảo "Ôi, tuổi trẻ khờ dại và ngốc nghếch". Còn với em, cứ mỗi lần đạp xe lang thang qua ngôi trường cũ, qua con đường đầy lá me xanh thì nỗi nhớ anh cứ dâng lên se thắt cả lòng. Em vẫn nhớ, một nhà văn nào đó đã viết rằng "Đau khổ bắt nguồn từ hạnh phúc. Đi hết con đường hạnh phúc thì đoạn đường tiếp theo sẽ là đau khổ". Có lẽ em và cả chúng ta đã từng hạnh phúc, dù em không biết là nó có thật trọn vẹn. Hạnh phúc như một con bướm đẹp, nhìn xa thì thấy thích, vậy mà đưa tay bắt lấy, nắm tay lại thì nó đã vội tàng hình. Đến khi hai chúng ta quay đi là lúc em ngỡ ngàng nhận thấy hạnh phúc rơi tuột khỏi tầm tay như con bướm vụt bay khi đã không còn thích thú gì chốn cũ . Em vẫn nhớ, cái đêm đầu tiên chúng ta quen nhau, tình cờ và có vẻ gì như là ngớ ngẩn. Tan học về kẻ trước đứng đợi người sau, cười bâng quơ vụng về một vài câu nói . Rồi lần hò hẹn đầu tiên, sánh bước bên nhau qua con phố dài rợp đầy bóng cây và lá rụng... Chao ôi là nhớ ... cái thuở ban đầu dễ thương ấy ... lẽ nào, lẽ nào không có chút gì tồn đọng lại trong anh? Kỷ niệm cuộn tròn trong lòng bàn tay, không nhiều mà không ít, để một lúc nào đó chợt vỡ tung ra thành trăm nghìn mảnh vỡ, khi dấu ái đã rút lui nhường chỗ cho trăm nhung ngàn nhớ, cho trăn trở giấc trong đêm, chợt bừng tỉnh dậy nước mắt ướt đầm cả gối . Kỷ niệm là giọt cà phê nhiễu xuống ly hờn dỗi một đêm mưa, là từng câu nói, là bàn tay trong một bàn tay nóng ấm nóng, là nụ hôn chưa trao đã vội tạ từ . Kỷ niệm là ngày chia tay tiếng cười nghẹn trên môi, cơn mưa đổ xuống phố buồn tênh mà cứ tưởng chừng như là em đang khóc. Ai bảo anh lỗi hẹn, ai bảo anh không đến làm em thấp thỏm chờ trông rồi lòng bừng cơn giận. Ai bảo thói đa nghi bắt em nhìn anh bằng con mắt khác, rằng anh đùa giỡn, rằng anh lừa dối . Rồi em kết luận con trai không thể tin được. Ai bảo cơn tự ái làm em không tin những gì anh thanh minh. Em lắc đầu quả quyết. Và anh ra đi, lẳng lặng. Ai bảo thế khi cả hai đứa cục tự ái to bằng trái núi để bây giờ có ngồi mà tiếc cũng chẳng tìm đâu lại chút ngày xưa . Những ngày xưa khi anh nói ... anh yêu ... tia mắt anh nồng nàn em vẫn nhớ . Đến tận bây giờ em vẫn chưa thốt lên ba tiếng "Em yêu anh". Còn anh ngày xưa anh nói "Sẽ không bao giờ quên em đâu". Vậy mà bây giờ anh đã vội quên. Đến tận bây giờ em vẫn không dám chắc rằng tình yêu anh có là thật sự, nhưng em không tin anh đã lừa dối . Anh nỡ nào lừa dối chi một con bé yếu đuối như em, mặc dù ngoài mặt mang vẻ bất cần tất cả . Anh hiểu em khao khát tình thương gia đình, bạn bè, mong có người thông cảm. Anh hiểu em sợ những nỗi đau, nỗi dày vò khi quanh mình mất mát nhiều thứ, vậy mà anh nỡ quay lưng. Cứ mỗi lần đặt chân lên lớp cũ ngày xưa, nhặt xác lá vàng rơi hay ngồi một mình đếm nỗi buồn rớt vào đêm tỉnh lặng, là em nhớ đến anh, kỷ niệm vụt về đau nhói, buốt cả một vùng trái tim. Những lúc đó, em ước ao đến cháy bỏng là được nhìn thấy đôi mắt anh nồng nàn, nụ cười anh rạng rỡ . Em đã từng nuôi cho mình hy vọng, rồi chợt thấy mình vô nghĩa, khi cái mình làm mất đi hiếm khi trở lại bao giờ ... Đêm nay trời đầy sao . Muôn vàn vì tinh tú ganh nhau lấp lánh. Ngôi sao nào là của anh? Còn em? Có lẽ là ngôi sao nhỏ bé đứng lẻ loi ở góc trời vô vọng kia, soi những tia sáng yếu ớt và nhấp nháy khóc cho mình. Em dõi mắt ngóng trông mà nào có thấy, ngôi sao băng vụt qua như lời anh dịu vợi "Khi gặp được ngôi sao như thế, mình ước gì sẽ toại nguyện". Tình yêu của chúng ta chỉ là ngôi sao băng thôi, lóe sáng rồi lẫn vào bóng đêm, để lại cho em lời nguyện cầu có bao giờ thực hiện ? [/b] vutientrung Trả lời 14 năm trước [b][blue]thiên đường tình yêu , vào một ngày đáng quý , vào một tháng đáng yêu , và trong một năm đáng nhớ ! [/blue] E thân mến ! có phải A và E đang bước đi trên một con đường toàn là hoa hồng ,toàn những niềm vui ? . Lâu lắm rồi ,cái cảm giác này nó mới quay trở lại với A ! Cảm ơn E đã cho A biết thế nào là tình yêu trở lại . Tình yêu này đến với A quá bất ngờ , có nằm mơ A cũng không dám nghĩ tới nữa. Thật đúng như người ta đã nói như “tình yêu đến anh không mong đợi gì , tình yêu đi em không hề hối tiếc”.Gặp E xong ,sáng hôm sau thức dậy , A có cảm giác giống như vừa trải qua một giấc mơ đẹp. Are we outspoken ? chúng ta là những con người mạnh dạn ? E mạnh dạn đề nghị , A cũng mạnh dạn tiếp nhận ! cái cách mà chúng ta có được tình yêu thật quá vui ! thật quá mới mẻ và cũng xa lạ với nhiều người nhỉ ? A không biết khi A kể cho bạn mình nghe về tình yêu này , không biết họ có tin không nữa! Như E nói , khó có thể diễn tả nổi tình yêu này . Nó hoà trộn giữa sự lạ lẫm xâm chiếm trong tâm hồn,giữa kỷ niệm đầu tiên mà ta đã có với nhau,giữa cái khoảng cách được rút ngắn quá nhanh của 2 người mới quen là chúng mình yêu nhau ,thật đơn giản mà cũng lãng mạn đấy chứ ! Anh nhớ em như đông về nhớ rét Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng Như xuân đến chim rừng lông trở biếc Tình yêu làm đất lạ hoá quê hương Năm cũ đã qua , năm mới đã đến .Con người dường như đổi mới, 2 chúng ta lại đón nhận tình yêu mới .Tình yêu của chúng ta gọi là Trying loving , nhưng cũng mong rằng hãy thử nghĩ nó giống như một real_love . Chúng ta có thể tự tin trong tình yêu không ? chắc là có nhỉ ? trên đời này không có ai là hoàn mỹ cả , nên chúng ta không thể nào có được người yêu hoàn mỹ , mà chúng ta phải biết cách yêu một ngưòi không hoàn mỹ, A và E sẽ cùng nhau làm như vậy nhé ? Em có còn nhớ những phút giây của Valentine cách đây 1 đường tràn ngập những hoa hồng,tràn ngập những khuôn mặt nam nữ vui vẻ và rạng trên đường đi đón em mà lòng cứ bồi hồi,cứ suy nghĩ sẽ nên nói 3 cái nguyên âm ấy như thế hồi hộp,tâm trí hưng phấn,cái cảm giác xúc động ấy không tài nào anh quên giây ấy, em hiện ra trước mắt anh hệt như một nàng công chúa lộng lẫy,choáng ngợp hết cả trái tim luôn là người xinh nhất đối với anh trước đó và cho tới bây cái phút giây khi thần Cupid muốn đưa mũi tên lại gần tim em nữa,em đã tuyệt vời lại còn tuyệt vời Cupid bảo anh hãy đưa em đi đi,đi chừng nào tới cổng thiên đàng rồi ngài sẽ giúp anh chiếm trọn trái tim đã đưa em đi tới một con đường đẹp nhất thành phố,nơi đó có cây xanh và không khí trong lành,có những cây cổ thụ đứng hiên ngang bao đời chứng kiến nhiều tình yêu tuyệt Cupid bảo với anh rằng ngài và Thánh Valentine đang ngự trị ở nắm lấy đôi bàn tay mềm mại,thon thả của anh nghe đằng sau có tiếng xào ,thì ra tiếng lá rơi,lá xanh rơi nhưng lại rơi trúng ngay vai đặt tay lên hai vai em nhưng chỉ để phủi 1 chiếc lá kia sau Thánh Valentine nói rằng ngài cố tình làm thế để giúp nhìn em say đắm,môi mấp máy rồi cũng nói 3 nguyên âm tròn xoe đôi mắt,mắt em long lanh,em cũng muốn nói gì đó,nhưng lại không nói gì cả,rồi đột nhiên em quàng cổ anh , ôm chặt anh vào lòng cứ như thể anh chạy đi đâu khẽ gật đầu trên vai bật trong cái áo khoác cái headphone đã chuẩn bị từ trước ,bài hát “The day we find love” vang lên để minh chứng cho cái ngày ta tìm thấy tình như trời cũng bớt lạnh, trăng cũng ngừng trôi để chứng kiến trái tim anh hòa nhịp cùng trái tim lên nhìn,anh thấy cây cổ thụ,Thần Cupid,Thánh Valentine đang mỉm cười với cũng mỉm cười,và anh biết trên vai anh cũng có một người đang mỉm vẫn tiếp tục , những phút giây hạnh ước gì thời gian có thể quay trở lại ,để anh có thể ghi lại những giây phút hạnh phúc ấy.[/b]

nhung cau chuyen tinh yeu cam dong